Những cave ở vùng than-phần 2

Năm phút sau, ba chiếc xe ôm đỗ xịch trước cửa, ba em xuống xe và vào phòng lễ tân. Tôi tranh thủ quan sát: Hàng tồn kho có khác, các cô trông đều xấp xỉ ruổi 30, mà theo giới thạo đời thì nghề Cave 25 tuổi đã là quá đát. Sau khi giới thiệu tên: Tuyết Mai, quê ở Bắc Cạn, 25 tuổi, Bích Hồng quê Thanh Hóa 24 tuổi, Thu Thủy 26 tuổi. Nghe giới thiệu thì thấy tuổi các cô còn khá trẻ so với khuôn mặt. Sau này tôi mới biết là thông thường thì ít khi các cô nói thật tên tuổi của mình.
Không chờ được mời, các cô chủ động theo chúng tôi lên phòng. Máy đã được mở, trên màn hình hiện lên chứ “Select !” (chọn bài). Tiếng người đẹp thỏ thẻ: Anh hát bài gì để em bấm! Tôi bảo để từ từ. Thực tế thì tôi chưa có lòng dạ nào để hát. Tôi đã tranh thủ làm được một cuộc phỏng vấn cho những hiểu biết phổ thông của mình. Ngồi bên cạnh tôi là cô TM có thâm niên năm năm trong nghề. Vẻ từng trải của cô đã kích thích máu nghề nghiệp của tôi.
Theo lời ông chủ quán, trước đây các nhà hàng đều nuôi Cave, nhưng cùng với sự phát triển của loại hình dịch vụ này, dần dần các công đoạn đã được chuyên môn hóa. Ở thành phố Hạ Long, đã có ngót một chục nhà chuyên làm nghề nuôi Cave. Trong nhà họ bao giờ cũng có vài chục cô, chuyên cung cấp cho hệ thống nhà hàng khi có nhu cầu. Đây là một nghề hái ra tiền. theo quy định, cứ mỗi giờ tiếp khách là chủ quán phải trả cho các cô 30.000 đồng. Còn chủ nhà thì quy định, cứ ra khỏi nhà là các cô phải nộp cho bà chủ 15.000 đ/h, nhưng thông thường, mỗi lần các cô “đi khách” về là bà chủ thu tất 30.000 đ; Mười lăm nghìn đồng đương nhiên là của bà chủ, còn 15.000 là của các cô nhưng được chủ “giữ hộ”, mỗi lần cô nào có nguyện vọng về thăm nhà thì được bà chủ cho tạm ứng một số tiền tàu xe, còn bà chủ vẫn “giữ hộ” để làm tin. Với lập luận rằng, nếu đứa hết tiền cho các cô sẽ không an toàn, nhưng thực chất, chủ làm vậy là để cột chặt các cô vào nghề. Có cô về quê, nhận thấy cái nghề của mình là nhơ nhớp và muốn phục thiện bằng cách tìm một nghề khác, nhưng vì tiếc sô tiền mà chủ đang giữ nên đành phải tiếp tục nghề cũ. Có cô “chậm phép” còn bị chủ phạt tiền. Các bà chủ thì hoạt động với danh nghĩa là cho thuê nhà trọ và chỉ phải nộp một số thuế ít ỏi mang tính hình thức.
Chấp nhận là người bị thua trong trò cá cược với tay bảo vệ, nhưng chúng tôi cũng phải ngồi đủ một giờ với chi phí hết hơn hai trăm ngàn cả tiền hát, tiền uống lẫn tiền “Bo”. Trước khi trả tiền tôi xin thêm điều kiện là được đưa các em về, và đã được đồng ý. Khu nhà trọ của các cô là một ngôi nhà trong một ngõ sâu hun hút ở phường Yết Kiêu, lầy lội và bẩn thỉu. Chúng tôi đã trả các cô trước một ngõ hẹp, mái nhà giấy dầu lụp xụp chen chúc chứ không được phép vào nhà.
Hà Hải-Du lịch-Cơ quan ngôn luận của tổng cục du lịch Việt Nam-Năm 27(79)1999

Những cave ở vùng than-phần 1

Chúng tôi có mặt ở Quảng Ninh vào những ngày đầu tháng 6 với ý định viết về vùng mỏ trong những ngày ngừng sản xuất than. Đã có hẹn làm việc với đồng chí giám đốc Công ty ĐB, chúng tôi có mặt ngay từ đầu giờ chiều, tuy nhiên, khi đến cổng thì anh bảo vệ cho biết, giám đốc vừa có việc đi ra ngoài, đành phải đứng chờ. Đang là đầu mùa mưa, vùng mỏ có một không khí thật lý tưởng, những cơn mưa đầu mùa đã gột sạch bụi than. Trụ sở công ty ĐB là một tòa nhà 5 tầng quay mặt ra vịnh, trước mặt là một khuôn viên trồng cây xanh trông rất nên thơ. Trong lúc chờ đợi, chúng tôi lân la hỏi chuyện người bảo vệ. Anh quê ở Hải Dương, là bộ đội xuất ngũ, khá nhanh nhẹn, hiểu đời.
Câu chuyện bắt đầu từ cảnh quan ở thành phố Hạ Long, di sản thế giới, sau cùng là chuyện ăn uống, nhà hàng đặc sản. Lúc cao hứng anh kể: Mặc dù ngừng sản xuất than, nhưng các nhà hàng vẫn nhộn nhịp, đồ biển, đồ rừng, có cả, các em mặc váy ngắn, má phấn môi son, chiều khách hết mình, công đoạn a, b, c…
Tôi ngạc nhiên: Chắc là anh chỉ bịa thôi, bây giờ làm gì có chuyện đó !
Anh thề độc: Tôi nói điêu tôi chết !
Tôi không tin, và dường như để bảo vệ đến cùng luận điểm của mình anh ta liền đánh cược với tôi. Tôi đã đồng ý, không phải vì thắng thua mà vì cũng muốn biết thực chất của vấn đề này thế nào.
Theo dấu cave.
Đúng hẹn, 8 giờ tối chúng tôi đã có mặt tại nhà hàng TB đường Lê Quý Đôn, thành phố Hạ Long, với điều kiện ai thua thì phải trả tiền. Trong lúc chờ đợi, tôi hồi hộp đến run bắn người. Không phải là tôi sợ thua cuộc mà là vì sắp phải đột nhập vào một lĩnh vực nhạy cảm, dễ bị hoen ố đến phẩm hạnh của mình. Anh bạn đồng nghiệp đi cùng động viên: Dũng cảm lên, không vào hang thì làm sao mà xem được cọp !
8 giờ 10, hắn đến, vẻ mặt bình thản đến lạ lùng, hất hàm bảo ông chủ: Cho một phòng Karaoke, gọi cho mấy em ngon lành vào nhé! Ông chủ vâng dạ rồi nhấc máy điện thoại…Sau khi nói chuyện một lúc, ông chủ ngừng máy giải thích: Hôm này khách hàng Trung Quốc sang nhiều, nên hàng xịn đi hết rồi, chỉ còn hàng tồn kho thôi, có mấy em hơi lớn tuổi một tí, có được không ? Tôi đồng ý.
Hà Hải – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(79)1999

Thắng cảnh Hương Sơn

Ở Châu thổ sông Hồng có một lễ hội được tổ chức hàng năm dài ngày nhất đó là chùa Hương Hà Tây, có thể vì lẽ đó mà hàng năm lễ hội chùa Hương đón tiếp trung bình khoảng từ 30 đến 35 vạn khách cả trong nước và quốc tế. Những năm trước đây, ủy ban nhân dân tỉnh Hà Tây giao cho huyện Mỹ Đức quản lý và tổ chức ngày càng tốt hơn, Ủy ban nhân dân tỉnh đã đứng ra trực tiếp chỉ đạo và tổ chức thực hiện. Để tổ chức tốt lễ hội chùa Hương được tổ chức ngày càng tốt hơn, Ủy ban nhân dân tỉnh đã đứng ra trực tiếp chỉ đạo và tổ chức thực hiện. Để tổ chức tốt lễ hội, ngay từ tháng 10 năm 1998 Ủy ban nhân dân tỉnh Hà Tây đã thông qua kế hoạch tổ chức và nhiều công đoạn trong kế hoạch đó đã được triển khai thực hiện. Ban tổ chức đã tổ chức tập huấn cho toàn bộ cán bộ chủ chốt xã Hương Sơn và 4 xã lân cận trong đó có cả xã Hồng Quang thuộc huyện Ứng Hòa về Pháp lệnh bảo vệ và sử dụng di tích lịch sử, văn hóa và danh lam thắng cảnh của nhà nước, Qui chế lễ hội của Bộ văn hóa – thông tin và qui chế quản lý khu di tích và thắng cảnh Hương Sơn của ủy ban dân dân tỉnh. Ngoài ra cán bộ của 5 thôn thuộc xã Hương Sơn, các thầy, các cô giáo của Trường Phổ thông cơ sở xã Hương Sơn… và nhân dân trong xã cũng được dự các hội nghị để Ban tổ chức quán triệt ý nghĩa sâu sắc của lễ hội để mỗi người từ góc độ của mình góp phần cho lễ hội thành công và đáp ứng các yêu cầu về tín ngưỡng, văn hóa lịch sử đúng đắn của dân tộc. Ngoài các panô, áp phích, tranh ảnh… để giới thiệu và quảng cáo về lễ hội, năm nay tại 7 cụm tuyên truyền cho lễ hội chùa Hương từ ngã tư Tế Tiêu, đến ngã tư Đục Khê, Bến Yến Vĩ, Thiên Trù… mỗi cụm có từ 6 đến 10 mét vuông panô thể hiện biểu tượng chùa Hương năm 1999, bản đồ hướng dẫn du lịch, danh mục các di tích được xếp hạng… Việc thông tin, quảng cáo về lễ hội trên phương tiện thông tin đại chúng được thể hiện từ trước Tết Nguyên Đán. Tại thời điểm đông khách nhất, một đêm thơ với chủ đề Chùa Hương sẽ được tổ chức tại Thiên Trù để du khách có dịp hồi tưởng lại “rau sắng chùa Hương” và nghe âm hưởng của bài ca đặc sắc văn hóa dân tộc. “Hôm qua em đi chùa Hương, hoa cỏ còn mờ hơi sương…”. Đến hội chùa Hương, vào đến Thiên Trù, Động Hương Tích, chùa giải oan, có lẽ không có con đường nào nên thơ bằng đi đò trên dòng suối Yến. Các thuyền, đò năm nay được sơn sửa lại, in số, ghi rõ trọng tải và phương tiện nào cũng phải có giỏ đựng rác để làm sạch môi trường. Việc nạo vét dòng suối, trục vớt các phương tiện chìm đắm và các vật làm cản trở việc đi lại trên dòng suối đã được thực hiện. Đặc biệt năm nay Sở giao thông vận tải đã có văn bản cấm tuyệt đối các phương tiện có động cơ lưu hành trên dòng suối Yến (trừ phương tiện kiểm tra của ban tổ chức lễ hội). Việc bố trí các hoạt động dịch vụ cũng phải theo quy hoạch mà ủy ban nhân dân tỉnh đã phê duyệt. Năm nay, dọc các tuyến đường trong khi di tích và thắng cảnh chỉ bố trí các dịch vụ giải khát, hoa quả, hàng lưu niệm, văn hóa phẩm… không bố trí nhà trọ và các dịch vụ cơm, phở. Những khu tập trung đông người như sân Động Hương Tích, cổ động không bố trí bán hàng và dịch vụ. Các đoạn đường từ nhà Bia đến sân đá thiên trù, từ hai mép đường trở ra để 10 mét lưu không (không bố trí dịch vụ). Trên tuyến đường đi Hương Tích và các tuyến lẻ, từ hai mép đường trở ra 2 mét để lưu không… tạo thuận lợi cho dòng người đi trẩy hội. Ban tổ chức cũng có kế hoạch chống ùn tắc trong các ngày đông khách ngày mồng 1, 15 âm lịch và các ngày thứ 7, chủ nhật). Đầu xuân, hầu như ai cũng có kế hoạch đi hội chùa Hương, để thưởng thức vẻ đẹp của khu di tích và thắng cảnh Hương Sươn với núi non, sông suối, hang động, chùa chiền… đã nổi tiếng là một vùng non nước kỳ vĩ nên thơ, nơi lưu truyền Phật thoại Nam Hải Quan Thế m Bồ Tát… để trong lòng mỗi người càng thêm yêu quí, tự hào về đất nước và con người Việt Nam. Một mùa trẩy hội chùa Hương đã đến, hi vọng rằng mùa hội năm nay với sự chỉ đạo của các cấp chính quyền Hà Tây, chúng ta có một mùa hội vui tươi để “Hương Sơn mãi mãi là dấu thơm, là cảnh đẹp vĩnh hằng” của Tổ Quốc Việt Nam thân yêu.
Trần Tiến Nghị-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Thừa Thiên Huế phải chứng tỏ được bản sắc văn hóa của một di sản văn hóa thế giới

LTS: Festival Việt – Pháp năm 2000 được tổ chức tại Huế từ ngày 8 đến ngày 19 tháng 4 tới là một liên hoan văn hóa nghệ thuật lớn, nhằm phát huy các giá trị văn hóa Huế và văn hóa Việt Nam, mở rộng giao lưu quốc tế, phát triển du lịch, tiếp tục quảng bá và nâng cao vị thế Trung tâm Du lịch – di sản văn hóa thế giới của Huế vào đầu thế kỷ 21. Báo du lịch kỳ này giới thiệu ý kiến của một số nhà kinh doanh du lịch hàng đầu ở Huế, xung quanh công việc chuẩn bị dồn dập và khẩn trương, đảm bảo cho sự thành công của lễ hội. Huế phải xứng đáng là di sản văn hóa thế giới đầu tiên được công nhận ở nước ta.
Huế được chọn để tổ chức Festival văn hóa Việt – Pháp tháng 4 năm 2000 vừa là một niềm vinh dự lớn cho vùng đất Cố đô, vừa là mộ sự thách thức đối với đội ngũ những người làm du lịch ở Thừa Thiên – Huế. Không phải ngẫu nhiên mà tổ chức Unesco của liên hiệp quốc lại chọn kinh đô Huế để công nhận danh hiệu di sản văn hóa thế giới đầu tiên ở Việt Nam. Vì vậy, trong việc tổ chức Festival các nhà hoạt động văn hóa nghệ thuật, các nhà quản lý du lịch, đội ngũ lãnh đạo và người dân Thừa Thiên Huế phải chứng tỏ được bản sắc văn hóa của một di sản văn hóa thế giới đầu tiên tại Việt Nam. Chúng tôi là một trong những doanh nghiệp du lịch lâu năm tại cố đô Huế nhận được tầm quan trọng trong việc quảng bá du lịch, với khẩu hiệu Việt Nam điểm đến của thiên niên kỷ mới, mà Festival sẽ là một ngày hội lớn khởi đầu để ngành Du lịch Việt Nam có đà cất cánh. Chúng tôi đã đang và sẽ huy động toàn bộ sức lực của cán bộ công nhân viên toàn công ty nhằm hoàn thành tốt nhiệm vụ của mình đối với Festival. Trước mắt, để kịp thời phục vụ Festival, khách sạn Lê Lợi đã đầu tư 500 triệu đồng để nâng cấp 40 phòng đủ tiêu chuẩn đón khách quốc tế, đưa tổng số phòng của khách sạn Lê Lợi lên 160 phòng. Tổ chức củng cố lại toàn bộ hệ thống dịch vụ kèm theo, in ấn quảng cáo, tài liệu, các chương trình quảng bá du lịch, tất cả các ấn phẩm đều có biểu tượng của Festival. Khách sạn Lê Lợi sẽ đón một đoàn sinh viên và các thầy giáo trường du lịch Pháp đến phục vụ Festival. Đối với những đối tượng này chúng tôi bao cả ăn nghỉ tại khách sạn. Mục đích của chúng tôi đây sẽ là dịp tiếp cận, học tập và mở rộng quan hệ, nâng cao tay nghề. Festival thực sự là một cơ hội tốt cho ngành du lịch Thừa Thiên – Huế rèn luyện và nâng cao chất lượng phục vụ.
PV – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Tăng cường quản lý và bảo vệ di tích

Các di tích văn hóa còn tồn tại đến ngày nay là những tài liệu hết sức quý giá để chứng minh cho quá trình hình thành và phát triển của văn hóa dân tộc. Ở khắp các địa phương trong cả nước, nơi đâu cũng có những di tích văn hóa có giá trị được nhà nước xếp hạng. Tuy nhiên, hiện nay những di tích văn hóa này chưa được chú trọng trong công tác bảo vệ giữ gìn tôn tạo, nên đã có rất nhiều những di tích bị xuống cấp nghiêm trọng. Việc tu bổ, xây dựng tùy tiện đã làm mất đi những giá trị vốn có của các di tích, tạo nên sự chắp vá nửa cổ, nửa kim. Những năm gần đây, nhiều địa phương trên địa bàn cả nước đang đua nhau sử chữa, tu bổ tạo di tích, những không xin phép các cơ quan quản lý, họ chỉ cần vận động sự đóng góp tiền của dân và tự ý tu sửa theo ý mình. Do vậy, không ít các di tích bị phá hoại nghiêm trọng như các nền gạch cổ bị thay bằng gạch men, đá hoa, tượng phật cổ bị cạo đi, sơn thép bằng các chất liệu mới, tô vẽ đủ màu trong như những con rối. Đắp rồng, phượng, hổ, báo, bừa bãi đèn trang trí lập lòe đủ màu sắc được treo trên đầu phật. Hiện tượng phổ biến trong các chùa chiền làm mất mỹ quan và linh thiêng là việc xây các hòm công đức ngay tại các bệ thờ, coi di tích là nơi để kiếm tiền. Ở chùa Hương, một di tích nổi tiếng trong nước và thế giới đều biết đến, đang diễn ra hiện tượng nổ mìn phá đá chế tác hang động để kinh doanh. Hiện tượng kinh doanh, buôn bán diễn ra phổ biến ở các nơi có di tích, tạo ra sự lộn xộn gây mất cảnh quan, mà chưa có cơ quan chức năng nào có trách nhiệm quan tâm. Đi đôi với việc tu sửa, xây dựng bừa bãi các di tích văn hóa, một hiện tượng nghiêm trọng đang xảy ra ở nhiều ngôi chùa trong cả nước là việc những pho tượng cổ có giá trị bị đánh cắp… các pho tượng cổ còn lại hiện nay có giá trị rất lớn, đã thể hiện rõ được trình độ điêu khắc, chạm trổ điêu luyện của nền điêu khắc, hội họa nước ta qua các thời kỳ lịch sử của dân tộc, cần giữ gìn, bảo vệ. Thế theo thời gian với con số đang báo động. Ở chùa Dâu ở Bắc Ninh ngôi chùa cổ bậc nhất được xây dựng ngay từ ngày đầu khi phật giáo du nhập vào nước ta, vậy mà những pho tượng cổ ở đây đã bị mất gần hết, đầu năm nay 3 pho tượng cổ còn lại cũng bị kẻ gian đánh cắp. Ở chùa Tây Phương các pho tượng cổ là minh chứng cho đỉnh cao của nghệ thuật điêu khắc thời Tây Sơn cũng bị biến mất, đặc biệt là việc bị mất cắp tượng Quan Âm 12 tay và tượng Phật bà nghìn mắt nghìn tay. Ở chùa Kho ở Thái Bình tượng quan âm Nam Hải cũng bị kẻ gian lấy mất. Ở chùa Mía (Sơn Tây – Hà Tây rất nhiều tượng phật cổ bị kẻ gian phù phép biến mất như: Tượng Quan Âm 12 tay, Đức Phật Bà Quan Âm, Đức Di Đà lớn và Di Đà bằng đồng, những pho tượng này rất là quý hiếm, tiêu biểu cho đỉnh cao nghệ thuật điêu khắc thời Lê – Trịnh còn sót lại. Hiện nay chưa có tổ chức, các nhân nào thống kê chính xác số lượng phật cổ bị mất hàng năm. Các ban quản lý di tích và chính quyền địa phương cũng không biết những di tích đã xếp hạng còn những hiện vật cổ nào có giá trong đó. Công tác quản lý di tích và chính quyền địa phương cũng không hiện vật cổ nào có giá trị trong đó. Công tác quản lý buông lỏng, thả nổi theo kiểu mạnh ai nấy làm đã gây ảnh hưởng ngày càng nghiêm trọng đến các di tích văn hóa cùng các hiện vật cổ có giá trị. Bộ văn hóa – Thông tin đã ban hành chỉ thị 60/CT – BVHTT về việc tăng cường quản lý và bảo vệ di tích, đặc biệt là việc chấn chỉnh các hoạt động tu bổ di tích đang diễn ra vô trật tự ở các địa phương trong cả nước. Tuy vậy hiện tượng này vẫn tiếp tục xảy ra. Nạn trộm cắp đồ cổ vật gia tăng đến mức báo động. Tình trạng này tiếp diễn đến bao giờ mới chấm dứt? Thiết nghĩ, để hạn chế được các hiện tượng trên, nhằm lưu giữ những giá trị truyền thống quý báo của dân tộc cho các thế hệ sau. Bộ văn hóa – thông tin và các cấp chính quyền ở địa phương phải có sự thống nhất chặt chẽ với nhau trong việc giữ gìn tôn tạo, xây dựng các di tích trên cơ sở nghiên cứu kỹ càng, tỉ mỉ. Cần có sự thống kê lập hồ sơ đánh giá chính xác các di vật cổ còn lại, có biện pháp bảo vệ nhằm hạn chế tối đa tình trạng mất cắp cổ vật như hiện nay. Quy định trách nhiệm cụ thể đối với những người có nhiệm vụ trông coi di tích, xử lý nghiêm mình đối với các trường hợp phá hoại, trộm cắp các hiện vật cổ.
Nguyễn mạnh Quang-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000.

Trở lại với trận đánh thần kỳ

Mồng bảy hội khám, mồng tám hội Dâu
Mồng chín đâu đâu trở về hội Gióng
Hội Gióng là một trong những lễ hội kỳ thú nhất và cổ nhất ở nước ta. Đó cũng là lễ hội được người ta biết đến rất nhiều và có tính đại chúng rất cao. Men theo con đê tả ngạn bờ sông Đuống, chúng tôi về xã Phù Đổng, huyện Gia Lâm, Hà Nội, nơi sinh ra Tháng gióng người anh hùng đã phá tan giặc n, đem bình yên cho bờ cõi nước nhà. Năm nay, người dân Phù Đổng nô nức, vui mừng chào đón ngày hội cho vị thánh bất tử. Hội gióng diễn ra giữa cái nắng của tiết trời đầu hạ, nhưng chính cái nắng oi nồng đó lại như càng thôi thúc bước chân, nỗi lòng của nhân dân khắp mọi miền. Nếu như ta đến với lễ hội Chử Đồng Tử – Tiên Dung để soi mình trong một mối tình tuyệt đẹp, gặp lại vị thánh bất tử của tình yêu. Đến với lễ hội Sơn Tinh – Thủy Tinh để chứng kiến lại trận chiến xưa, khi cả 2 thần cùng muốn công chúa Ngọc Hoa thuộc về mình. Ta về với lễ hội Mai An Tiêm như để thầm cảm ơn ngài đã tìm ra những vùng đất mới, đem lại cuộc sống ấm no cho con cháu và nhắc nhở chúng ta hãy biết khiêm tốn trong mọi tình huống cho dù gần như là tuyệt vọng. Thì nay ta trở về hội gióng để sống lại những giây phút xưa khi vị anh hùng bày binh bố trận để phá tan giặc n, thấy được tinh thần đoàn kết, ý chí quật cường của dân tộc. Cả đoàn người nô nức tiến về phía đến chẳng khác nào trận đánh năm xưa. Đầu tiên là tế lớn ở Đền, các tướng chỉ huy duyệt quân của mình. Tất cả sẵn sàng ra trận. Cùng lúc đó 28 viên tướng giặc n cũng đến ngồi vào chỗ đã định. Đầu buổi chiều, đội thám báo đến đền báo tin giặc tới gần. Trống nổi lên, mọi người kéo đến đền nghe lệnh, quân lính tới giá lấy binh khí rồi kéo ra. Các ông Hiệu đến làm lễ, cầm lấy chuông, trống, cờ ra đứng trước đền. Tiếp đó, ông Hổ hiện thân của sức mạnh bạo lực dẫn đoàn quân của mình đến quy phục. Từ bái đường, 3 hồi chiêng trống nổi lên, cuộc hành quân bắt đầu. Dân đầu là hai vị chỉ huy đội tiểu cổ. Tiếp đó là ông Hỏ cùng quân của mình, rồi đến cờ của Hiệu trống, Hiệu chiêng, Hiệu trung quân. Ông Hiệu cờ đi sau, tay cầm cờ lệnh, sát ông là con ngựa bạch do những lih của thần kéo. Hòm chứa trang phục của thiên tướng được đi sau cùng quân lính cầm binh khí diễu binh xếp hàng hai đi theo đám rước. Cả đoàn chạy ra trận địa. Thật là một khối đông người náo nhiệt trên suốt con đê dài đến vài km. Trên bãi chiến trường, người ta trải 3 chiếc chiếu trắng được cắt ở một đầu. giữa mỗi chiếc chiếu có chiếc bát úp trên tờ giấy trắng. Vân Thiêng-Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000

Hồn quê bóng nước bên bến phà Mỹ Thuận

Theo dự kiến ngày 21 tháng 5 tới đây sẽ chính thức làm lễ khánh thành thông cầu Mỹ Thuận nối liền hai bờ sông Tiền. Niềm vui đang đến từng ngày, không những đối với bạn đường trong nước, mà kể cả người dân khu vực ở đây vùng trời Mỹ Thuận sắp lật qua trang sách mới. Công trình cầu Mỹ Thuận đưa vào sử dụng người thuận lợi trong việc giao thông, còn được xem là một dấu ấn của lịch sử mang tính chất thời đại công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Cầu Mỹ Thuận còn mang lại cho khu vực Đồng Bằng Sông Cửu Long 1 thắng cảnh tuyệt vời chưa từng có ở Việt Nam. Sự nổi bật đó dẫu vậy vẫn vô tình thầm nhắc nhở trong ta ký ức về bóng dáng chiếc phà xưa. Thật vậy, mai đây đi qua cầu Mỹ Thuận, nhìn chiếc cầu bề thế hoành tráng, qua lối kiến trúc và hãnh diện nằm vắt ngang qua không nhớ lại chuyện xưa… Nơi đây nghìn ấy cũng dòng sông này đã từng in bóng bến nước, con đò, phà ngày qua lại mấy mươi lượt đưa khách sang sông. Những hình ảnh thân quen đó tuy nghèo nàn nhưng rất sinh động, mộc mạc mà chân tình, luôn phảng phất trong ta cái gì đó về cội nguồn không thể tách rời được. Đó là cội nguồn hồn quê bóng nước. Đến hôm nay với Bến Phà Mỹ Thuận, dăm ba ngày nữa cũng chỉ còn là kỷ niệm, hoài nhớ trong nuối tiếc. Làng quê ven sông vẫn còn đó, nhưng bến nước xưa lại sắp vắng bóng dáng con đò, con phà. Khu dãy quán ven bờ, một thời đón khách chưa một lần biết khép cửa là gì dù ngày đêm hay mưa gió. Chắc hẳn giờ đây cũng theo cảnh ngộ chiếc phà, để cổng dậu đổ bìm leo hoang vắng. Đó là chưa kể nói đến mùa trái cây chim rộ tới, cô thôn nữ ngày nào có còn ra bến đò đợi đò hay không, để cất tiếng reo hàng mời khách không…? Và chú thuyền viên, anh bảo vệ bến phà có hay trở giấc khi tới ca trực hay không? Tất nhiên là không rồi, phà Mỹ Thuận sắp không còn nữa, quá khứ đã khép lại, nhưng dư âm vẫn còn đó, mong sao người dân ở bến phà Mỹ Thuận đã một thời sinh sống hồn quê bóng nước, sớm có cuộc sống ổn định trước khi nắng đẹp ngày mới soi sáng trên cầu Mỹ Thuận.
Vịnh Hạ Long
Mọc núi xanh thấp cao
Hạ Long vây biển lại
Mắt em sóng sánh chao
Dạt dào lòng anh mãi
Cùng bạn với nhà thơ TN
Bóng Núi Hạm cớm cây nhà phố ngõ
Vóng mướt xanh rau dấp cá, khoai lang…
Nhấp chút lộng gió trời, biển mặn
Mở toang lòng cùng bạn Hạ Long. – Kỷ niệm Quảng Ninh
Thành lập công ty Tài chính Công nghiệp Tàu thủy
Theo quyết định thành lập số 3456/1998/QĐ/BGTVT của Bộ trưởng Bộ Giao thông vận tải, ngày 9 tháng 5 năm 2000, Công ty tài chính công nghiệp tàu thủy thuộc Tổng Công ty công nghiệp tàu thủy Việt Nam chính thức khai trương hoạt động. Trụ sở chính của Công ty đặt tại 120 Hàng Trống, Hà Nội. Công ty tài chính công nghiệp tàu thủy ra đời đó chính là cầu nối cho các dự án đầu tư đảm bảo cho sự phát triển vững chắc, lâu dài, đủ sức là một lực lượng nòng cốt trong một ngành công nghiệp lớn và quan trọng của đất nước, góp phần thúc đẩy sự Công nghiệp hóa – hiện đại hóa đất nước.
Liu Sơn -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 28(132)2000.

Pho tượng độc đáo tại đền thờ vua Lê Đại Hành

Dương Vân Nga lấy Đinh Bộ Lĩnh lúc còn trẻ. Khi Đinh Bộ Lĩnh lên ngôi hoàng đế, đã phong bà làm chính cung hoàng hậu, gánh vác việc nội trợ của cả triều đình. Khi Đinh Tiên Hoàng mất, con của ông và bà Dương Vân Nga là Đinh Toàn mới có 6 tuổi len ngôi hoàng đế. Nhân cơ hội đó, giặc Tống lăm le xâm lược nước ta. Đất nước lúc đó ở trong tình trạng nghìn cân treo sợi tóc. Trước nguyện vọng của quân đội, Thái hậu Dương Vân Nga đã hy sinh quyền lợi của con mình, lấy áo Long cổn của vua Đinh trao cho Lê Hoàn, tôn Lê Hoàn lên ngôi hoàng đế để tổ chức cuộc chống Tống. Sau khi chiến thắng quân xâm lược nhà Tống, Lê Hoàn lập Dương Vân Nga làm Đại Thắng Minh hoàng hậu. Sau đó tiếp tục lập bà làm chính cung hoàng hậu, gánh vác việc nội trợ của triều đình nhà Lê. Chính vì có công một vai gánh vác cả đôi sơn hà, nên sau khi mất Bà Dương Vân Nga được nhân dân tạc tượng để thờ. Đây là một pho tượng nữ đẹp với khuôn mặt bầu, nước da hồng, đôi mắt bồ câu. Tuy khuôn mặt có tính ước lệ, của những khuôn mặt Phật, nhưng vẫn có nét sinh động của một người phụ nữ thanh tú. Tương truyền xưa kia tượng bà Dương Vân Nga được thờ ở đền vua Đinh. Đền thời hậu Lê, một ông quan cho rằng Xuất giá tòng phu, nên mới rước bà sang đến Vua Lê. Để tượng ở đền vua Lê rồi, người ta vẫn để bà quay mặt về phía đền vua Đinh với ý nghĩa là bà vẫn có tình nghĩa với nhà Đinh. Có một điều rất độc đáo là bức tượng bà Dương Vân Nga có chiều sâu nội tâm thay đổi theo 3 góc nhìn khác nhau. Nếu nhìn chính diện, ta thấy bà hiện lên như một bậc mẫu nghi thiên hạ, đoan trang, phúc hậu, hơi có vẻ nghiêm nghị, lạnh lùng. Nếu nhìn nghiêng theo bên phải từ trong ra bà hiện ra với một khuôn mặt buồn bã, tựa như khi chứng kiến cảnh đất nước trước nguy cơ nghìn cân treo sợ tóc. Còn nhìn nghiêng theo bên trái từ ngoài vào ta lại thấy khuôn mặt ấy đã thay đổi gương mặt bà thanh thoát, tươi tắn hơn với nụ cười mỉm. Cái tài hoa của người tạc tượng là ở chỗ, vẫn chỉ là một người nhưng nếu nhìn từ những góc độ riêng ta thấy hiện lên 3 gương mặt, 3 tâm trạng khác nhau. Về dự lễ hội Hoa Lư năm 2000, sau khi dâng hương tưởng niệm các vị vua, du khách đừng quên thắp hương tại bức tường thờ bà Dương Vân Nga. Đây là dịp để ta hiểu thêm về nét tài hoa của cha ông trong việc khắc họa lại chân dung một Thái hậu có tâm trạng phức tạp.
Clinton
Clinton biết đã gọi nhầm điện thoại. Lúc này Clinton mới biết, nhưng ông không cắt ngay và tiếp tục hỏi thêm vài cầu và hỏi đối phương có biết số điện thoại của Golisano kia không. Nhận được cú gọi nhầm của Clinton, phó cảnh sát trưởng rất vui mừng mới thổ lộ thêm nếu Tổng thóng muốn có người tán gẫu có thể gọi cho tôi lúc nào cũng được. Nghe xong Clinton cười ha hả. Golisano còn cho hay sau đó Nhà Trắng còn hai lần gọi điện thoại cho ông để hỏi số điện thoại của Golisano kia. Thật đúng là chuyện nực cười.
Nguyễn Minh Thu -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 22(126)2000.

Cười cho đời trẻ lại

Một nét đặc trưng đặc biệt mà muôn loài không hề có, chỉ có ở con người, đó là nụ cười. Vui thì cười, đương nhiên rồi. Nhưng buồn cũng cười đấy. Khoái trá thì cười, cười đến vỡ bụng. Nhưng giận hờn cũng cười. Cái cười nén sâu tận gan tận ruột. Mở từ điển bách khoa tìm chữ cười ở vần C, bài viết này không thể làm thế được. Cười có muôn hình muôn vẻ. Cười là một cách biểu lộ tình cảm, tâm trạng, trạng thái của lòng ta. Từ mấy thế kỷ trước, một giáo sư phẫu thuật người Pháp nổi tiếng tên là Re bơ le đã từng sử dụng cười để chữa bệnh. Nhà sinh học người Đức tên là Nao nơ cũng từng lưu ý mọi người nên cười nhiều hơn nhăn mặt. Đến Von te cũng còn nói: “Nghệ thuật của y học là làm cho bệnh nhân vui trong khi chữa bệnh”. Năm 1987, ở Mỹ người ta đã lập ra một nhà thương gọi là nhà thương hài tịa thành phố Kan xớt. Nhà thương này chuyên dành cho các quý ông, quý bà có bệnh hay phiền muộn, rối loạn thần kinh, loét dạ dày, ung thư di căn ở vào thời kỳ gần đất xa trời… Những quý ông, quý bà này vào đây được phục vụ rất tận tình. Cái nhà thương quái quỷ, này từ thầy thuốc đến y tá, nhân viên phục vụ đều có tính hài hước, tài hài của họ còn bỏ xa các nghệ sĩ hài trên sàn diễn. Có bác sĩ đã hóa trang vai Sác lô, vua hề thế giới. Có người lại có mũ, râu ria như một hoàng đế… bừng thức ăn cho bệnh nhân. Nhiều quý vị đang ở tình trạng thập tử nhất sinh tử chỉ còn một con đường là về với đất, ấy vậy mà tìm đến cái nhà thương quái quỷ này, vừa bước vào đến cổng đã phải rủ ra mà cười, cười sặc cười sụa, cười bò ra, cứ phải ôm bụng mà cười. Họ đâu có biết liều thuốc tiên đầu tiên của nhà thương đã đến với họ mà họ không phải thanh toán một xu. Nắm điều trị ở đây, bệnh nhân còn được xem băng hình, những hình ảnh cười đến đứt ruột. Ở Đan Mạch lại có chuyện nực cười khác. Sáng ra một ngày mới đến với bạn, bạn chỉ cần bỏ máy đồng xu vào cái máy hài, tự động lập tức bạn đã mua ngay được một chuyện cười thú vị làm cho tâm hồn bạn vui hẳn lên, xóa tan mọi phiền muộn mà bạn vừa trải qua lúc đêm, bạn sẽ phấn chấn lao vào cuộc sống với một hy vọng chứa chan. Ở Ấn Độ các báo ra vào ngày chủ nhật hầu hết có mục chuyện hài để giúp cho bạn đọc có một ngày nghỉ ngơi thoải mái, hưởng một ngày vui trọn vẹn. Tại công viên Lê Nin ở Thủ Đô Hà Nội cũng có nhà cười. Bước chân vào đây, những cái gương cầu lõm và những cái gương cầu lồi sẽ làm ta không tài nào nhịn được cười, với chính bản thân ta. Bây giờ ta hoặc cao lêu ngêu, hoặc lùn tịt. Kìa, cái mũi cứ y như… quả táo trên mặt. Quay bên trái cười. Ngoảng bên phải… cười. Có anh cười đến nỗi phải bò ra cửa. Đúng là cười bò ra.
PV -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 8(112)2000.

Một mô hình kinh doanh cây cảnh hiệu quả

Công ty Trách nhiệm Hữu hạn Hoa Phượng – Hải Phòng là một doanh nghiệp làm ăn có hiệu quả từ cây cảnh. Là một Công ty hoạt động độc lập từ năm 1989, Hoa Phượng đã nhanh chóng có uy tín ở phía Bắc với số lượng vốn cố định hơn 7 tỷ đồng, doanh thu trung bình hàng năm đạt 4 tỷ đồng. Công ty chuyên thiết kế kiến trúc nội ngoại thất và thực hiện các công trình về cây cảnh tại các công trình hiện đại như Bảo tàng Hồ Chí Minh, Sân bay quốc tế Nội Bài, Khách sạn Hữu Nghị, Đồ Sơn Casino, Khu công nghiệp Nomura Hải Phòng… ông Nguyễn Trọng Nguyên giám đốc công ty cho biết: “Chúng tôi hoạt động từ lúc, độc lập, không phải trả lương cho một ai cải mà theo phần trăm sản phẩm từ công trình…”. Công ty có trên 400 công nhân viên không lương nhưng thu nhập bình quân đạt 500 nghìn đồng một người một tháng. Từ giám đốc, phó giám đốc, kỹ sư, nhân viên, đều ra tiếp cận thị trường. Các sản phẩm mà Công ty nhận thầu đều bảo hành từ 1 đến 6 tháng, với quan điểm thẩm mỹ đặt lên hàng đầu trên được các đối tác đánh giá cao. Để có được giá cả phải chăng, người điều hành phải có tầm nhìn từ 5 đến 10 năm, đón đúng thời điểm thị trường cần. Ngay từ ban đầu Công ty Hoa Phượng đã đầu tư, ứng trước là 20% vốn cho nông dân làng Đình Đông để họ trồng cây cảnh thay cho lúa, rau. Sau khi ký hợp đồng thì cứ lấy sản phẩm – cây cảnh là Công ty trả tiền cho họ theo từng chủng loại. Như vậy, không cần phải trả tiền thuê đất, lương cho kỹ sư, đội ngũ sản xuất mà vẫn đủ cơ cấu làm việc hiệu quả. Tuy nhiên, cây cảnh hiện nay chỉ tiêu thụ trong nước là chủ yếu. Bởi lẽ nếu xuất khẩu thì nước ta chưa có biểu phí vận chuyển, sân bãi, hàng rao thuế quan. Trong khi đó các du khách hay đối tác nước ngoài sang xem hàng lại thường muốn phía Việt Nam báo giá tại nước của họ. Ở Thái Lan, đã có những biện pháp giúp đỡ, trợ giúp các Công ty trong nước xuất khẩu cây cảnh. Điều đó bao giờ thực hiện được ở Việt Nam. Giám đốc Công ty Hoa Phượng khẳng định so với Công ty Công viên Hải Phòng, giá thành tại doanh nghiệp của ông có thể hạ xuống còn 50% trong hợp đồng thầu. Như vậy, chỉ bằng cách điều hành, tích lũy tư bản hiện đại, cộng với các yếu tố chi phí ít, cạnh tranh có chiến lược, phát huy mọi nhân tố, hưởng lương theo sản phẩm, cộng phần trăm công trình, mô hình quản lý và kinh doanh này sẽ không lo phá sản hay giải thể, và trở thành một mô hình cho các doanh nghiệp khác tham khảo. Còn đề xuất được, đơn vị cần có một hành lang pháp lý và sự hỗ trợ của Nhà nước thì mới triển khai được.
Thúy Bình – Văn Long – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 7(111)2000.