Biết chút ít ngoại ngữ vẫn hơn

Trước đây, có chuyện vui về việc cán bộ của mình học tiếng nước ngoài lại cứ tưởng chỉ cần thêm chữ “lơ” vào trước tiếng Việt là thành tiếng Pháp nên giữa thủ đô Paris tráng lệ, tới nhà hàng, anh ta cứ “lơ cơm”, “lơ canh”… mà gọi. May gặp được “lơ bồi” là Việt kiều nên “hiểu” được, nếu không, chắc bữa đó đói. Chuyện đã cũ, nhưng giá trị giáo dục còn nguyên đến tận bây giờ.
Chính tôi cũng từng chứng kiến cảnh cười ra nước mắt. Ấy là một lần sang Trung Quốc, cả đoàn mười mấy người mà chỉ có một cô hướng dẫn viên. Tới Quảng Châu, cũng là chặn cuối của hành trình được ấn định dành thời gian cho du khách mua sắm đồ. Hướng dẫn viên như con thoi đan qua, đan lại giữa các đám khách đang tản mát ở mấy siêu thị trung tâm. Việc giao dịch, mua sắm đơn giản thì bấm vào chiếc máy tính cầm tay, còn mua đồ đắt tiền thì chờ cô hướng dẫn viên tới để mặc cả. Trên là trời, dưới là hang, thôi thì mặc sức bới, chọn. Thời gian chẳng có nhiều, ai nấy đều bận rộn, căng thẳng cho việc mua sắm. Cho nên cả đoàn quyết định tùy nghi di tản để mua theo ý thích – sau đó đúng giờ G tập trung trước cửa. Tôi còn đang phân vân không biết có nên mua thêm chiếc quần Jean mang về làm quà cho bà xã hay thôi, chợt giật mình vì bị anh bạn giật vai hỏi: “Này, toilet chỗ nào nhỉ?”, “Nặng hay nhẹ?”, “Nhẹ!”. Tôi chỉ bừa về phía cầu thang lên xuống! Ít phút sau, lại vẫn anh bạn ấy trông điệu bộ rất khẩn trương, “Thế giải quyết chưa?” – Tôi hỏi. Anh nhăn nhó lắc đầu, nói trong hơi thở gấp gáp: “Tệ thật, bên này thật khó kiếm ra nhà vệ sinh, họ không dùng ký hiệu như bên mình, trong khi tiếng Tàu lại một chữ bẻ đôi không biết”. Xong, anh lại lao đi. Tôi nhìn theo thật ái ngại, tự hỏi nếu vẫn không tìm thấy chỗ cần “giải quyết” thì chuyện gì sẽ xảy ra?
Xách chiếc túi, tôi lững thững đi ra cửa. Lúc này bên ngoài trời nắng chang chang, người Trung Quốc chờ xe buýt hoặc tránh nắng dạt hết vào mái hiên hay bóng mát của cây xanh. Bỗng tôi giật mình thấy anh bạn tôi mặt mũi đỏ gay, mồ hôi chảy ròng ròng vì nắng đang đứng giữa trời. Lạ cái, anh có vẻ rất ung dung, mồm ngậm điếu thuốc, rung đùi liên tục. “Thằng cha này hết bệnh sợ nắng từ hồi nào vậy?” – Tôi tự hỏi. Thì ra không phải anh thích tắm nắng mà đang… phơi quần. Nghe chuyện anh kể lại thấy thật tội. Khi ở trong siêu thị, anh bạn tôi bí quá đâm liều, đâu cũng xộc vào: Ki ốt khép kín, kho chứa hàng, văn phòng làm việc… Cuối cùng anh cũng tìm ra cái nơi cần giải quyết. Chết nỗi chỉ tìm thấy nơi dành cho phụ nữ. Thôi, kệ! Lúc ấy anh chẳng thể giữ được nữa rồi, may cũng không có ai. Nhẹ cả người, tội cái quá muộn nên… ướt mất bên ống quần, chẳng dám mua sắm nữa mà phải ra ngoài để phơi nắng.
Từ câu chuyện thực tế, chúng ta thấy rằng, trong hành trang du lịch, ngoại ngữ là một trong những hành trang quan trọng nhất. Thứ khác có thể mua bổ sung ngay tại chỗ nhưng ngoại ngữ phải cần có thời gian. Đã đành không ai bỏ vài tháng trời học từ ABC tới nói thông, viết thạo để đi du lịch, nhưng nên chăng, các Công ty lữ hành quốc tế trước khi đưa đoàn đi du lịch nên chuẩn bị sẵn “cẩm nang”, dù chỉ là một trang giấy với hơn chục câu, từ ngữ thông dụng của nước bạn. Tuy học “vẹt”, nói “bồi” nhưng vẫn còn hơn không.
Thúy Bình – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 16(181)2001

Lễ hội Phồn Xương – Yên Thế

Về với lễ hội Phồn Xương – Yên Thế năm nay, ai cũng cho rằng không khí lễ hội tưng bừng, nhộn nhịp hơn mọi năm.
Thật vậy, từ sáng sớm, hàng vạn người trong vùng, ở các tỉnh, thành đã về với lễ hội, với địa bàn hoạt động của nghĩa quân anh hùng áo vải Hoàng Hoa Thám. Trong tiếng trống hào hùng vang dội, dòng người như hà cùng âm hưởng hào khí của một thời lịch sử. Ngọn lửa truyền thống như đỏ rực minh chứng cho tinh thần bất khuất, sức mạnh dũng mãnh của nghĩa quân Yên Thế, minh chứng cho niềm tự hào về truyền thống đánh giặc của nhân dân Yên Thế.
Các hoạt động văn hóa, thể thao như: Lửa trại truyền thống, chọi gà, cờ tướng, cờ người, bắn cung, nỏ, thi đấu bóng đá diễn ra. Đặc biệt giải võ, vật thu hút các võ sĩ các đô vật của nhiều tỉnh về đua tài đọ sức với các chàng trai Cầu Vồng.
Lễ hội Phồn Xương, Yên Thế biểu trưng cho khí phách của một dân tộc anh hùng, khơi dậy tinh thần giữ gìn bản sắc văn hóa của dân tộc ta, những phong tục tập quán tốt đẹp của cha ông ta mà ngày xưa chính vị thủ lĩnh Đề Thám đã khẳng định trước thực dân Pháp: “Chúng tôi gắn bó với phong tục của đất nước chúng tôi, chúng tôi không bao giờ từ bỏ phong tục ấy, dù có phải huy sinh đến cả tính mạng”.
Quảng Nam: Mở hội nghị bàn biện pháp thúc đẩy tuyên truyền quảng bá ngành du lịch.
Sáng ngày 21/3/2001, tại thị xã Hội An, UBND tỉnh Quảng Nam phối hợp với hãng hàng không quốc gia Việt Nam tổ chức hội nghị bàn biện pháp thúc đẩy tuyên truyền, quảng bá cho du lịch Quảng Nam và miền Trung. Đại diện ngành du lịch và các doanh nghiệp du lịch tiêu biểu của các tỉnh Quảng Nam, Đà Nẵng, Thừa Thiên – Huế tham dự. Theo đó, Hãng hàn không quốc gia Việt Nam sẽ là nhà tài trợ chính để tổ chức cuộc gặp gỡ của đại diện 150 hãng lữ hành quốc tế và 50 nhà báo quốc tế tại Hội An nhân đêm phố cổ Rằm tháng 7 âm lịch (tức ngày 1/9/2001). Đoàn còn tham gia một số hoạt động của Đêm phố cổ, tham quan các di sản văn hóa thế giới Mỹ Sơn, Cố Đô Huế, xem biểu diễn ca nhạc truyền thống của các dân tộc chăm, ca nhạc cung đình Huế… qua đó, giới thiệu với các hãng lữ hành, các nhà báo quốc tế về hinhg ảnh của du lịch Quảng Nam, Đà Nẵng, Huế… và đẩy mạnh hơn nữa việc tuyên truyền quảng bá du lịch miền Trung ra nước ngoài, thu hút ngày càng nhiều khách du lịch đến vùng này.
Triển lãm ảnh “Vương quốc Anh – Ánh sáng – Cuộc sống – Tình yêu”
Từ ngày 26/3/2001, văn phòng Hội đồng Anh tại Hà Nội sẽ tổ chức triển lãm ảnh với tiêu đề “Vương quốc Anh – Ánh sáng – Cuộc sống – Tình yêu”, qua ống kính của ba nghệ sĩ nhiếp ảnh Việt Nam: Nguyễn Vinh Quang, Phạm Tiến Dũng và Vũ Đức Tân. Triển lãm gồm 40 tác phẩm, phản ánh những giây phút nghỉ ngơi giải trí trong đời sống của người dân tại các thành phố London, Oxford, Bath và Cambridge của Vương quốc Anh. Đó là những buổi chiều thư giãn trong công viên bên bạn bè, các cuộc dạo chơi cùng gia đình, không khí nhộn nhịp trên đường phố…
Trienr lãm kéo dài 4 tuần tại 40 phố Cát Linh, Hà Nội.
Khu du lịch Bà Nà hấ dẫn doanh nghiệp
Khu du lịch Bà Nà (thành phố Đà Nẵng) ngày càng thu hút khách du lịch. Đến nay đã có nhiều doanh nghiệp Nhà nước và tư nhân đăng ký mua đất để xây dựng các cơ sở kinh doanh. Dịch vụ khách sạn, nhà nghỉ của cư Công ty Du lịch – Dịch vụ Đà Nẵng, ác doanh nghiệp này đã đáp ứng ngày càng tốt hơn nhu càu lưu trú, sinh hoạt của du khách.
Cười một tý
Một đấu vàng… Ngày xửa ngày xưa có mọt hôn dung Hoàng đế, oogn ta cho tuyên bố trước toàn quốc: “Nếu ai có thể một câu chuyện hết sức hoang đường, khiến trẫm phải nói đó là nói bậy, thì trẫm sẽ chia cho một nữa giang sơn của trẫm”.
Có một nông dan thông minh, nách kẹp một cái đấu đi vào hoàng cung.
Hoàng đế hỏi ông: “Nhà ngươi mang đấu đến để làm gì?”
Người nông dan nói: “Bệ hạ nợ tôi một cái đấu vàng, nay tôi đến bệ hạ để đòi số vàng ấy.”
Hoàng đế nghe vậy thì giật mình, nói: “Một đấu vàng? Nó bậy! Ta nợ một đấu vàng bao giờ?”
Người nông dân nói: “Tất nhiên là nói bậy, vậy xin bệ hạ chia một nữa giang sơn cho tôi vậy.”
Hoàng đế nghe nói vậy, mới hiểu ra là người nông dân này đã có dụng ý như vậy, liền nói chệch đi là, đó không phải là nói bậy. Lúc đó, người nông dân nói nghiêm túc: “Nếu không phải là nói bậy, thì xin bệ hạ phải trả tôi một đấu vàng đi!”
Không còn cách nào khác, Hoàng đế không thể chia nữa giang sơn cho người nông dân, nên đnàh phải cắn răng trả cho người nông dân một đấu vàng.
Ở phòng nào.
3 giờ sáng. Điện thoại phòng khách sạn đổ hồi. Một giọng giận dữ vang lên:
Này, ông phải làm sáo để con mụ chửi chồng ở lầu 4 im lặng chứ?
Vâng! Chúng tôi sẽ cố. Nhưng bà ta ở phòng nào ạ?
Chung phòng với tôi
Hoàng Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 12 (177) 2001

Chùa Túy Vân – Một danh thắng bị bỏ quên.

Chùa Thúy Vân tọa lạc trên trên một hòn núi nhỏ cùng tên nằm cạnh cửa Tư Hiền, được chúa Nguyễn Phúc Tần cho xây dựng vào thế kỷ thứ XVII, lúc đó có tên là Mỹ Am Sơn. Năm 1826, vua minh mạng cho xây dựng lại và đổi tên là chùa Túy Ba. Năm Minh Mạng thứ 17 (1837) chùa được trùng tu và dựng thêm lầu. năm 1841, vua Thiệu Trị cho trùng tu và đổi tên là Túy Vân là danh thắng được người xưa đánh giá rất cao: “Linh Thai, Túy Vân hệ thị quốc gia chi thắng cảnh” (Linh Thia, Túy Vân đều là thắng cảnh của quốc gia). Với bề dày lịch sử và phong cảnh thiên nhiên thơ mộng, chùa Túy Vân xứng đáng là một thắng cảnh của chồn Thần Kinh, là tài nguyên vô tận của ngành du lịch Thừa Thiên – Huế. ấy thế mà khi ai đã có dịp trở lại thăm chùa lại không khỏi bùi ngùi nuối tiếc cho một thắng cảnh và cũng là nơi cầu phúc đã bị phá hội bởi thời gian và những con người vô ý thức đến độ không tả nổi. Chùa chĩnh nằm ở lưng chừng núi, mái núi bị sụp đổ sơ xác, phần gỗ bị hư hỏng nặng, rất nguy hiểm. Trên đỉnh núi 3 ngôi tháp 3 tầng có tên là Điếu Ngư phải chịu làm bia cho những lữ khách muốn để lại dấu ấn của mình bằng cách viết, vẽ lên án thờ phật tổ. Con đường từ chân núi lên đến tháp Điếu Ngư có đủ các loại túi nilon rải khắp hai bên.
Tôi ra về lòng buồn khôn tả, tiếc cho một danh thắng bị bỏ quên. Không hiểu chính quyền địa phương, sở Văn hóa – Thông tin, Sở du lịch Thừa Thiên Huế đã nghĩ gì khi tồn tại thực trạng như hiện nay. Đã đến lúc ngành chức năng cần giải pháp tích cực để chùa Túy Vân vẫn mãi xứng đáng là danh thắng nổi tiếng, làm đẹp thêm nét văn hóa độc đáo của chốn Thần Kinh, góp phần vào sự phát triển của ngành du lịch Thừa Thiên Huế.
Quảng Nam: Phấn đấu đạt 50 tỷ đồng về du lịch.
Năm 200 Quảng Nam đón 243.000 khách tham quan trong đó có 122.649 lượt khách lưu trú, tăng 32,2% so với năm 1999. doanh thu chuyên ngành đạt 43,5 tỷ đồng, tăng 55% so với cùng kỳ năm trước
Từ kết quả đó, năm 2001 Du khách Quảng Nam phấn đấu đón hơn 300.000 khách tham quan và 140.000 khách luu trú doanh thu chuyên ngành đạt 50 tỷ đồng, trong đó khách du lịch quốc tế 105.000 lượt tăng 10,5% so với năm 2000. để đạt được mục tiêu của ngành Du lịch Quảng Nam có kế hoạch đẩy mạnh tuyên truyền quảng bá, xây dựng các tuyến điểm du lịch mới, khôi phục các làng nghề truyền thống như làng mộc Kim Bồng, chiếu Bàn Thạch; Tăng cường xây dựng cơ sở vật chất, hoàn thiết các khu du lịch biển Cửa Đại, Victoria Beach Resort… Trước mắt đầu tư phát triển khu du lịch hồ Phú Ninh và bãi tắm Tam Thanh nhằm thu hút lượng khách đến ngày càng đông hơn. Ủy ban nhân dân tỉnh cũng đã ban hành một số chính sách ưu đãi, đầu tư để thu hút các doanh nghiệp đầu tư vào lĩnh vực du lịch.
Nhận dạng các loại tiền giả trên thị trường.
Ngân hàng nhà nước Việt Nam cho biết, hiện nay trên thị trường đang xuất hiện một số loại tiền giả (chủ yếu là loại tiền 20.000 và 50.000đ) có kỹ thuật in tương đối tin vi, thoạt nhìn rất giống tiền thật. Sau đây là một số đặc điểm nhận dạng các loại tiền này.
Tiền giả được sản xuất bằng giấy có màu gần giống như giấy in tiền thật. hình bong chiềm chân dung Chủ tịch Hồ Chí Minh ở bên trái (mặt trước, phần để trống trắng) được vẽ (hoặc in) bằng loại hoá chất màu sáng vào phần giữa hai lớp giấy hoặc in trên lớp giấy hoăc in trên giấy Pôlyme rồi đặt giữa hai lớp giấy, khi đua lên soi trước nguồn sáng thấy lờ mờ không rõ nét.
Được in bằng phương pháp in offset nên hình ảnh chung của loại tiền này bị mờ nhạt và không có độ nổi cao của mực in. Khu vực chân dung chủ tịch Hồ Chí Minh (ở bên phải, mặt trước của tờ tiền) không chỉ thể hiện đầy đủ các chi tiết , mất rất nhiều nét nhất ở vùng râu, tóc và trán làm cho ảnh Bác Hồ bị mờ nhạt, thiếu nét hoặc không rõ nét như tiền thật.
Mặt trước: cụm số, chữ và hàng chữ Cộng hòa xã hội chủ nghĩa Việt Nam ở tiền giả không có gờ nổi. trong khi đó, ở tiền thật cụm số và chữ nổi nên có thể cảm nhận được khi vuốt nhẹ bằng tay ở các cụm chữ số.
Ở tiền giả, khu vực quốc huy, mặt trước các nét in nhỏ, mảnh bị dính, chập không cách đều nhau, nhất là vùng chân đế Quốc huy như ở tiền thật.
Hồ Phước Khánh – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 11(176) 2001

Quyết tâm và sáng tạo – bí quyết ở một đơn vị anh hùng – Phần 2

Điều này đã tạo nên sức mạnh, nâng cao năng lực để đơn vị đủ sức cạnh tranh và bứt phá, chiếm lĩnh thị trường. Từ chỗ chỉ có 44 phòng nghỉ đã xuống cấp hơn 10 năm trước, nay Công ty đã có hệ thống cơ sở kinh doanh hoàn chỉnh: ngoài 11 đơn vị thành viên với 170 phòng, Công ty còn có khách sạn Hương Giang 3 sao, 135 phòng cùng 3 chi nhánh trong nước và 3 văn phòng đại diện ở Anh, Đức, Mêhicô. Nhìn rõ thực lực và xu hướng phát triển của Công ty, các nước Nhật, Pháp và Áo đã xúc tiến những dự án liên doanh với đơn vị. Năm 2000, Công ty Du lịch Hương Giang còn là đối tác liên doanh với Tổng Công ty Du lịch thành phố Hồ Chí Minh trong quy mô dự án gần 100 tỷ đồng.
Với mục tiêu ngày càng thu hút du khách, Công ty mạnh dạn khai thác tiềm năng, xây dựng các loại hình dịch vụ du lịch mới: Khu dịch vụ nước khoáng nóng Mỹ An, khu du lịch sinh thái, nghỉ dưỡng Bạch Mã. Đầu năm 2001 vừa qua, với sự có mặt của Phó Tổng cục trưởng Tổng cục du lịch Nguyễn Phú Đức, Công ty đã khai trương khu du lịch Lăng Cô, đem đến cho khách du lịch 1 điểm hẹn lý tưởng và hấp dẫn.
Công tác tuyên truyền, quảng bá được Công ty Du lịch Hương Giang hết sức chú ý thông qua việc tham dự các hội chợ du lịch trong và ngoài nước, đồng thời tăng cường mở rộng mạng lưới hoạt động lữ hành. Điều được Công ty đặc biệt quan tâm là nâng cao chất lượng đội ngũ lao động bởi đây là yếu tố quan trọng cho mọi thắng lợi. Hơn 10 năm qua, công tác đào tạo được tiến hành thường xuyên nên trong số 400 cán bộ công nhân viên của Công ty, nhiều người có chuyên môn nghiệp vụ đạt trình độ chuyên gia, 27% tổng số có trình độ đại học.. Thành tích 10 năm liên tục là Đảng bộ trong sạch vững mạnh đã chứng tỏ công tác xây dựng Đảng ở đây có chất lượng ra sao.
Bước qua gian nan, thử thách bằng quyết tâm lớn và sức sáng tạo tuyệt vời, Công ty đã được ánh sáng của thành công chiếu rọi: 10 năm qua, nhịp độ tăng trưởng ở Công ty đáng khích lệ: tổng vốn kinh doanh tăng bình quân 70,38% mỗi năm; doanh thu giữ tốc độ tăng bình quân 47,4%/năm; lợi nhuận cũng tăng hàng năm 50%, nộp ngân sách tăng 52,3%/năm. Riêng năm 2000, Công ty đạt 70 tỷ vốn kinh doanh, 37 tỷ doanh thu và 3 tỷ lợi nhuận cùng số nộp ngân sách là 4 tỷ đồng. Những năm qua, ngoài số lượt khách quốc tế luôn chiếm đa số, Công ty còn luôn được đón và phục vụ các đoàn lãnh đạo cao cấp của Đảng và Nhà nước. Rõ ràng, uy tín của Công ty là điều không thể phủ nhận. Những tấm Huân chương lao động hạng Nhất, Nhì, Ba; các cờ thi đua, Bằng khen của Chính phủ và các Bộ, ngành trao tặng là minh chứng hùng hồn về sự phát triển toàn diện của Công ty. Hiện nay, Công ty Du lịch Hương Giang đang là thành viên của Hiệp hội Du lịch Châu Á – Thái Bình Dương; Hiệp hội các nhà lữ hành Mỹ và Hiệp hội các nhà lữ hành Nhật Bản.
25 năm qua chưa phải là nhiều nếu so với chiều dài lịch sử dân tộc, nhưng cũng đã để khẳng định nền tảng vững chắc cho sự phát triển của Công ty Du lịch Hương Giang. Từ những gì đã đạt được, chúng ta hoàn toàn có quyền hy vọng vào sự thành công của đơn vị ngay trong những năm đầu của thiên niên kỷ thứ ba, để góp phần đáng kể vào việc “đưa Thừa Thiên Huế thành một trung tâm du lịch tầm cỡ của đất nước” như mong muốn của đồng chí Nguyễn Phú Đức tại lễ khai trương Khu du lịch Lăng Cô.
Ngô Thanh Hằng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(180)2001

Quyết tâm và sáng tạo – bí quyết ở một đơn vị anh hùng – Phần 1

Mang tên dòng sông thơ mộng của vùng đất cố đô Huế, 25 năm qua, kể từ ngày thành lập, Công ty Du lịch Hương Giang đã không ngừng vươn lên, tự khẳng định mình, xứng đáng với tên gọi đã được nhiều người biết đến. Để rồi, trong hành trang bước vào thế kỷ 21,Công ty đã mang theo những dấu ấn đầy tự hào: Giải bạc (1996), giải vàng (1999) của Giải thưởng chất lượng cao Việt Nam do Hội đồng chất lượng quốc gia trao. Năm 1999, Công ty còn được công nhận và được trao Cúp là 1 trong 10 khách sạn hàng đầu của cả nước. Đặc biệt, năm 2000, Công ty lại là đơn vị duy nhất của ngành Du lịch đón nhận danh hiệu cao quý “Anh hùng lao động” do Chủ tịch nước phong tặng, về thành tích xuất sắc trong thời kỳ đổi mới.
Hơn 10 năm trước, Công ty từng đứng trước thách thức của thời kỳ chuyển đổi cơ chế: qui mô nhỏ bé, cơ sở vật chất lạc hậu, lực lượng lao động không đáp ứng yêu cầu cả về số lượng và chất lượng. Trong khi đó, sự cạnh tranh của các doanh nghiệp du lịch có lợi thế về qui mô, vốn, càng khiến Công ty hết sức khó khăn. Nhưng hoàn cảnh chỉ càng tôi luyện thêm quyết tâm và sự đoàn kết của lãnh đạo và cán bộ công nhân viên trong Công ty. Mỗi thành viên đều đặt lợi ích chung lên trên, cùng lao động, học tập nâng cao nghiệp vụ và sáng tạo trong mọi lĩnh vực, buộc gian nan phải lùi bước trước sự nỗ lực của toàn Công ty.
Việc khảo sát thị trường, nghiên cứu tâm lý du khách đã giúp Công ty có hướng nhìn mới trong khai thác thế mạnh của vùng đất kinh kỳ – di sản văn hóa thế giới – vào hoạt động du lịch. Các giá trị văn hóa dân tộc, văn hóa Huế, văn hóa cung đình Huế được coi trọng; Từ kiến trúc tổng thể đến trang trí nội thất đều theo kiến trúc cung đình Huế và truyền thống Huế. Chính sự tiếp nối truyền thống, giữ gìn bản sắc văn hóa địa phương lại trở thành thế mạnh của Công ty Du lịch Hương Giang với những sản phẩm du lịch độc đáo: cơm vua, ca Huế, dịch vụ thuyền rồng, ca múa cung đình, nghệ thuật ẩm thực Huế. Nét đặc sắc Huế không đâu pha trộn đã làm nên niềm say mê cho du khách, khiến họ hiểu và yêu Huế hơn. Đó cũng là đòn bẩy để Công ty vững vàng trong sự cạnh tranh trên thương trường. Chỉ riêng sản phẩm cơm vua đã mang lại cho đơn vị hàng tỷ đồng doanh thu từ sự ủng hộ của du khách trong và ngoài nước. Sự tăng trưởng mạnh mẽ của Công ty có ý nghĩa quan trọng trong giải quyết công ăn việc làm ổn định cho hơn 400 cán bộ công nhân viên với mức thu nhập bình quân gần 800.000 đồng/tháng/người. Với việc khơi nguồn truyền thống văn hóa, Công ty Du lịch Hương Giang còn góp phần gìn giữ văn hóa dân gian từng có thời bị lãng quên, đồng thời, tạo điều kiện phát huy tài năng trong phục vụ du khách.
Không dừng ở đó, Công ty Du lịch Hương Giang hiểu rõ vai trò quan trọng của vấn đề nâng cao chất lượng cơ sở vật chất, từ quá trình nghiên cứu nhu cầu và hướng phát triển của thị trường.
Ngô Thanh Hằng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(180)2001

Cần nhìn lại chương trình dạy thể dục

Thời gian vừa qua dư luận cả nước xôn xao về việc em Tạ Thái Bội Ngọc – học sinh lớp 6 P2, Trường Trung học cơ sở Giảng Võ, Hà Nội bị tử vong trong giờ học thể dục. Kể từ năm 1999 đến nay, đây là trường hợp thứ hai bị tử vong trong khi đang học môn này. Qua những vụ việc này, vấn đề đặt ra là phải nhìn thẳng thắng nhìn lại việc dạy môn thể dục trong nhà trường.
Xuất phát từ ý tưởng xây dựng một nền giáo dục toàn diện nên việc dạy và học môn thể dục được đưa vào các trường học như một môn học bắt đầu. Môn thể dục liên quan chặt chẽ đến cơ chế sinh học và thể trạng của học sinh. Theo quy định của Bộ giáo dục – Đào tạo, học sinh phải học hai tiết thể dục vào thời điểm nào trong ngày. Điều này dẫn đến các trường tự ý sắp xếp môn học vào những thời điểm khác nhau. Có nhiều trường hợp đã xếp môn thể dục vào những tiết cuối cùng của buổi học – đây là thời điểm mà học sinh mệt mỏi khi vận động cơ thể với cường độ cao, độ gắng sức lớn nên rất dễ làm cho các em bị choáng, bị ngất, trong khi đang học. Qua điều tra chúng tôi được biết, hiện nay chưa có chính sách giáo khoa về môn thể dục mà chỉ có sách hướng dẫn giáo viên môn này. Vì thế giáo viên có thể tự điều chỉnh liều lượng học môn học. nhưng giáo viên thò làm sao hiểu được thể lực của học sinh mà phân chia môn học cho hợp lý bởi hiện nay, các trường hầu như không khám sức khoẻ định kỳ cho học sinh. Nếu có cũng thường là qua quýt. Vì thế xảy ra tình trạng ở rất nhiều trường, chương trình thể dục không thích hợp đối với các em. Xem hai cuốn sách giáo án môn thể dục lớp 7 ở hai trường khác nhau tôi thấy: Trường MT – một trường vùng nông thôn của tỉnh HT học sinh nữ chạy 400m, nam chạy 600m, còn ở Trường VA của thành phố Hà Nội: nữ 500m, nam 600m. nhìn vào đã thấy ngay sự bất cập: cùng khối học mag các em phải học những chương trình khác nhau. Hơn nữa, ở cùng độ tuổi nhưng với các em học sinh ở nông thôn và miền núi chạy 400 – 600m có thể là phù hợp, còn vói học sinh thành phố, thị xã, quãng đường đó có khi trở nên quá sức: Thế mà, đây lại còn phải chạy dài hơn!
Khi tiếp xúc, phần lớn các em điều tâm sự: Đây là môn bắt buộc có điểm tổng kết và vì muốn đạt học sinh giỏi, học sinh tiên tiến nên các em phải cố gắng hết sức mình. Điều này cũng là nguyên nhân gây ra những hậu quả khó lường.
Các chết của em Tạ Thái Bội Ngọc là tiếng chuông cảnh báo đối với công tác quản lý của các cơ quan chức nâng mà Bộ Giáo dục – Đào tạo là cơ quan chủ quản. Chương trình dạy thể dục cho các cấp học phổ thông hiện nay liệu đã phù hợp? Đó là câu hỏi mà nhiều bậc phụ huynh rất băn khoăn, thắc mắc. Để tránh xảy ra các trường hợp đâu lòng tương tự, nhà trường cần thường xuyên khám sức khỏe định kỳ cho các em học sinh và thông báo tình trạng sức khỏe đến giáo viên và phụ huynh. Đồng thời, Bộ Giáo dục – Đào tạo cần có biện pháp, quy định chặt chẽ về chương trình học với từng lứa tuổi học sinh, để môn học thực sự có lợi đối với sức khỏe, thể chất của học sinh, chứ không phải là “lợi bất cập hại” như đã từng xảy ra.
Phú Thọ: Công an cũng bị cướp.
Đêm 3/3/2001, anh Đỗ Mạnh Hùng – cán bộ công an huyện Yên Bình, tỉnh Yên Bái đi xe máy đến 23 km quốc lộ 70 (thuộc xã Nằng Luân, huyện Đoan Hùng) bị một đối tượng xịt hơi cay vào mặt rồi dùng dao đánh vào đầu anh Hùng ngất xỉu. đối tượng cướp đi 1 xe máy, 1 súng ngắn K59, 8 viên đạn và một số tài sản cá nhân. 7 giờ ngày 4/3, người ta phát hiện chiếc xe máy của anh Hùng ven đường thị trấn Đoan Hùng và một đôi giày thể thao. Hiện công an địa phương đang điều tra làm rõ vụ việc.
Thu Hương – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 10(175)2001

Một thành phố xinh đẹp

Du lịch thế giới qua cầu nối Hanover – Một thành phố xinh đẹp của Đức. Chỉ trong vòng một ngày, bạn đã có chuyến đi ngoạn mục vòng quanh thế giới. Bạn không tin ư? Nào! Chúng ta nhanh chân đến Hanover.
Thế giới đa sắc màu không còn xa lạ đối với mỗi chúng ta khi ta có mặt trong cuộc triển lãm thế giới năm 2000, tổ chức tại nước Đức. Đây là một cuộc triển lãm tầm cỡ quốc tế, quy mô hoành tráng có nhiều tòa nhà triển lãm lớn của hơn 200 quốc gia và tổ chức các nước trên thế giới.
Chủ đề của cuộc triển lãm là về con người, tự nhiên, công nghệ. Tuy nhiên mối quan tâm lớn nhất của con người vẫn là tìm ra các giải pháp cho vấn đề mang tính toàn cầu, đặc biệt là con đường tiến tới sự hòa hợp giữa nền kinh tế nhân loại với hệ sinh thái toàn cầu. Tại cuộc triển lãm các nhà nghiên cứu Nhật Bản đã cho thấy công nghệ hiện đại có thể giảm tối thiểu Còn nén trong khí quyển và hiệu ứng nhà kính. Các quốc gia Châu Phi đang nỗ lực trong việc sử dụng nguồn nước ngọt sao cho hiệu quả. Trong khi đó Đan Mạch, Hà Lan đang hướng về nguồn năng lượng từ tiềm năng của gió. Quốc gia Pháp đang say mê khám phá sức mạnh của công nghệ thông tin di động.
Chuẩn bị bước vào thiên niên kỷ mới, các quốc gia ra sức đóng góp và trao đổi những ý tưởng, sáng kiến mới và các kinh nghiệm quý báu nhằm đem lại cho thế giới sự trường tồn và phát triển lành mạnh.
Hình ảnh thế giới đang diễn ra trước mắt chúng ta là các tòa nhà triển lãm được làm bằng kính sang trọng và muôn sắc màu. Bạn có thể đến tham quan bất kỳ quốc gia nào mà không ngại khoảng cách. Hay nói cách khác khoảng cách giữa các quốc gia đã đo bằng đơn vị mét. Từ bên trái quảng trường triển lãm tại Hanover, chúng ta có thể đến thăm nước chủ nhà Đức. Bạn vừa bước chân vào tòa nhà triển lãm thì đập ngay vào mắt bạn là vô số các bức tượng khổng lồ về con người trong suốt, nguy nga và tráng lệ. Điều đó khiến bạn không thể không thốt lên âm “oa” đầy thú vị. Sự sửng sốt không dừng lại mà theo đà tiếp nối từ quốc gia này đến quốc gia khác, từ quốc gia Yemen, Jordan, Hungary, Trung Quốc đến các nước Châu Phi, Châu Mỹ La Tinh, Châu Á…
Mỗi một hình ảnh mỗi một cuộc biểu diễn của mỗi quốc gia đều in đậm dấu ấn trong ký ức của bạn. Điệu múa Tabiti tại Hanover khiến bạn rạo rực sức sống mới, rồi đến tòa nhà triển lãm của các quốc gia Venezuela trong như một đài hoa diễm lệ càng làm nổi bậc đường nét của thế giới. Bức tượng nhà soạn nhạc thiên tài Bethoven đặt trong tòa nhà triển lãm của nước Đức, như minh chứng sức sáng tạo không mệt mỏi của con người. Đến với tòa nhà triển lãm của nước Pháp bạn mới thực sự bị thuyết phục bởi sức mạnh của công nghiệp hiện đại. các sản phẩm công nghệ thông tin, công nghệ hàng không, hàng hải đã làm cho bạn say mê. Hòa mình vào điệu múa của các tín đồ cầu nguyện, bạn mới cảm thụ sâu sắc nét văn hóa độc đáo của người dân Thổ Nhĩ Kỳ.
Thý vị hơn, khi bạn đặt chân lên pháo đài cát sa mạc các Vương Quốc Ả rập. Tối đến, mọi vật, mọi hoạt động chìm trong nhạc điệu của các thiếu nữ Châu Phi. Hãy đi tiếp nữa bạn nhé, còn nhiều điều kỳ thú đang chờ đón bạn.
Hơn 500 sự kiện, 80 buổi biểu diễn về văn hóa, lịch sử và ý tưởng của các quốc gia trên thế giới đều hội tụ dưới một mái nhà Hanover. Hanover quả thực là chiếc cầu bước vào tương lai.
Thu Hiền – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT – DL – Hà Nội – Số 55 (191) – Năm 2001

Chúng tôi đã sẵn sàng

Đúng một tuần nữa, Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ IX sẽ chính thức khai mạc tại Hà Nội. Có nhiều vấn đề trọng đại phải chuẩn bị, riêng việc ăn ở của các đại biểu tưởng chừng là chuyện “hậu trường” song lại không đơn giản chút nào. Phóng viên báo Du lịch đã ghi lại công tác chuẩn bị tại một số khách sạn, nhà khách vinh dự được phục vụ đại biểu về dự Đại hội Đảng.
Từ chu đáo nhất
Cuối tháng trước, khách sạn Tây Hồ (Công ty Du lịch Dịch vụ Tây Hồ) vừa khánh thành Phòng họp đa năng với tổng số vốn đầu tư hơn 4,9 tỷ đồng. Công trình gồm phòng ăn (tầng 1) 250 chỗ, phòng họp (tầng 2) 400 chỗ với hệ thống trang âm hiện đại xứng đáng đưa vào phục vụ Đại hội Đảng. Chưa hết, khách sạn còn sơn, quét vôi tổng thể, sữa chữa một số thiết bị nội thất với chi phí khoảng 500 triệu đồng. Đối với những cán bộ công nhân viên làm việc tại đây từ 10 năm trở lên, phục vụ Đại hội Đảng toàn quốc không phải là chuyện lạ lẫm. Có khác ở chỗ, khách nghỉ tại khách sạn lần này là đại biểu trong nước chứ không phải khách mời quốc tế như hai lần trước. “Dù khách là ai, chúng tôi vẫn phải chuẩn bị tuyệt đối chu đáo và an toàn, đặc biệt chú trọng khâu ăn, nghỉ” – bà Nguyễn Thị Anh Điêng, Giám đốc Công ty Du lịch Dịch vụ Tây Hồ khẳng định. Đúng rồi, chuyện lo ăn uống, ngủ nghỉ cho khách quý còn ai làm tốt bằng những người kinh doanh khách sạn! Ông Nguyễn Quang Hiệp – Quản đốc khối Dịch vụ ăn uống cho biết: “Khách sạn trực thuộc Ban Tài chính quản trị Trung ương nên nên càng phải phục vụ khách nhiệt tình hơn, kiên quyết không để xảy ra sai sót về nghiệp vụ”.
Đối với bà Kiều Thanh – Phó Giám đốc khách sạn Thắng Lợi (Công ty Khách sạn Du lịch Thắng Lợi), tất cả các khâu đều quan trọng: “Cả khách sạn là một dây chuyền liên quan chặt chẽ. Từ người mở cửa xe, lễ tân, nhà hàng, ăn uống đến phục vụ buồng phòng đều phải tận tình. Bất kỳ sơ sẩy nhỏ cũng ảnh hưởng uy tín khách sạn”. Các đại biểu đến từ 3 miền Bắc – Trung – Nam, có cả đồng bào dân tộc ít người nên khách sạn phải cố gắng tìm hiểu khẩu vị của từng khách để chọn thực đơn phù hợp. Trong thời gian đại biểu nghỉ tại khách sạn, thực đơn thay đổi từng bữa, tính sơ sơ cũng phải 400 – 500 món ăn, trong khâu phục vụ buồng phòng cho đại biểu, khách sạn lựa chọn những nhân viên nhiệt tình, nhiều kinh nghiệm nhưng phải trẻ. “Trẻ mới nhanh nhẹn được” – bà Thanh giải thích.
Khách sạn La Thành (Văn phòng Chính phủ) đón 9 đoàn với khoảng 180 đại biểu, ở đây, việc chuẩn bị phục vụ Đại hội Đảng triển khai từ rất sớm – tháng 7 năm 2000, khách sạn đã nâng cấp 100 buồng, sữa sang sân vườn, cải tạo hai sân quần vợt… Cách đây hai tuần, khách sạn đã cho bộ phận bếp nấu thử đồ ăn để kiểm tra chất lượng. Giám đốc khách sạn Nguyễn Văn Sỹ là người cẩn thận nên ông hạn chế các món ăn cứng hoặc có xương…
Đến chặt chẽ nhất
Chưa lúc nào, vấn đề giữ gìn an ninh trật tự và vệ sinh an toàn thực phẩm của các khách sạn đặt ra gắt gao đến vậy. Khách sạn Tây Hồ ký hợp đồng yêu cầu bên cung cấp thực phẩm phải cam kết đảm bảo chất lượng tươi, sạch. Tại khách sạn La Thành, các lực lượng phục vụ hàng ngày phải họp giao ban, rút kinh nghiệm kịp thời tình huống có thể phát sinh…
Nhà khách 37 Hùng Vương (Văn phòng Quốc hội) đón tiếp lượng đại biểu lớn nhất: 21 đoàn với gần 300 đại biểu. Để đảm bảo an toàn và tránh lộn xộn, trong những ngày diễn ra Đại hội, nhà khách sẽ không đón tiếp bất cứ khách nào khác. Người ra vào nhà khách được kiểm tra nghiêm ngặt, nhân viên phục vụ phải đeo phù hiệu. Ban giám đốc nhà khách đặc biệt chú trọng vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm. Rau sống, tiết canh… sẽ không có trong thực đơn. Tất cả hàng hóa đưa vào phải qua kiểm tra của cơ quan an ninh và y tế. Thức ăn sau khi chế biến phải lưu lại để kiểm nghiệm…
Ngoài quy chế của Tiểu ban Bảo vệ Đại hội, các khách sạn, nhà khách đều lập nội quy khá chặt chẽ dành riêng cho cán bộ công nhân viên. Ngày 7/4, Công ty Du lịch Dịch vụ Tây Hồ triệu tập toàn thể cán bộ công nhân viên để phổ biến nội quy đến từng người. Nhân viên phục vụ đại biểu phải niềm nở, lễ phép, ân cần nhưng không được giao tiếp với đại biểu ngoài nhiệm vụ được giao. Tuyệt đối không được xem hoặc sử dụng tư liệu của đại biểu. Không bàn tán hay thông báo cho người khác việc ăn ở, làm việc của đại biểu. Khách sạn La Thành còn quy định chi tiết hơn: không mang hộ, mua hộ bất cứ thứ gì cho đại biểu khi chưa có ý kiến của lãnh đạo khách sạn… Tất cả các điều khoản trên nhằm mục đích bảo mật phòng gian tối đa cho đại biểu.
Đến lúc này, các khách sạn và nhà khách đã hoàn tất công việc chuẩn bị. Tuy nhiên, có lẽ các cán bộ công nhân viên chỉ thực sự yên tâm khi khách quý rời đi mà mọi việc đều suôn sẻ. Chúng tôi chia sẻ nỗi lo toan, vất vả của họ khi đảm đương trọng trách này nhưng cũng muốn nói rằng đầy là niềm vinh dự, tự hào mà chỉ những người làm khách sạn mới có được. Và nhờ họ, ngành Du lịch không đứng ngoài cuộc trong thời điểm trọng đại của đất nước.
Hiếu Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(180)2001

Cần có chế độ đãi ngộ với nghệ sĩ – Phần 2

Đó cũng là điều dễ hiểu, khi các em muốn tự khẳng định mình với cuộc đời và công chúng.
Cần phải có chế độ đãi ngộ xứng đáng đối với các nghệ sĩ.
Phải rất vất vả trong thời gian như vậy, thế nhưng khi ra trường các em có bao nhiêu cơ hội để cống hiến tài năng của mình cho xã hội? Trong số gần 10 trường đào tạo văn hóa nghệ thuật chúng tôi tìm đến thì chỉ duy có trường xiếc và trường múa Việt Nam là không đủ cho cầu, có nghĩa là hàng năm số học sinh của hai trường này ra trường đều có việc làm ngay đúng với chuyên môn. Còn các trường khác thì các em tự lo xin việc, vì thế tỷ lệ làm nghề rất thật so với tổng số tốt nghiệp ra trường. Số còn lại, vì không xin được việc làm tại các nhà hát hoặc các Đoàn nghệ thuật nên đã rẽ ngang làm nghề khác, bỏ phí mấy năm trời đào tạo, gây lãng phí không nhỏ. Đó là chưa kể tình trạng trên đã gây tâm lý hoang mang cho các bậc phụ huynh có con em đang và sẽ vào học tại các trường văn hóa nghệ thuật. Khổ công rèn luyện nghệ thuật từ 4 – 7 năm trời để rồi đi bán cà phê, làm tiếp thị cho các hãng bia… thì làm sao khỏi xót xa.
Đến với các nhà hát các Đoàn nghệ thuật, chúng tôi biết: chế độ ưu đãi của các anh em nghệ sĩ tại các đoàn hầu như rất thấp. Với mỗi đêm diễn, một nghệ sĩ múa rối bồi thường từ 12.000 đ -20.000 đ, còn nghệ sĩ kịch nói có thể cao hơn một chút nhưng nói chung là không đủ đảm bảo được đời sống và sức khỏe. Nhiều nghệ sĩ đã phải xoay xở nghề phụ để kiếm tiền thêm thu nhập, như thế làm sao họ có thể chuyên tâm để cống hiến cho nghệ thuật?. Ta vẫn hay thường chê nào là phim Việt Nam không hay, kịch Việt Nam dở ẹc, ca sĩ Việt Nam hát nhạc thếch… thế nhưng sự yếu kém này không hẳn do trình độ và năng lực chuyên môn của các nghệ sĩ. Kém là một phần vì họ bận tâm “đánh vật” với cuộc sống thường ngày để tồn tại. Các cụ xưa vẫn nói “Có bột mới gột nên hồ”, vì thế để có được những hỉm, những vở kịch hay, bài hát mượt mà… thì nên chăng, trước tiên nhà nước cần kịp thời có những chế độ đãi ngộ thích hợp đối với các nghệ sĩ để họ yên tâm làm việc, cống hiến cho đời những tác phẩm nghệ thuật đích thực.
Đoàn làm phim truyền hình Liên Bang Nga chuẩn bị vào Việt Nam thực hiện một phóng sự về Việt Nam phục vụ khán giả Nga nhân chuyến thăm quan Việt Nam của đoàn cao cấp Chính phủ Liên Bang Nga. Trung tâm Hợp tác Báo chí truyền thông quốc tế sẽ đón đoàn.
Liên đoàn Xiếc Việt Nam và Nhạc viện Hà Nội phối hợp với Đại sứ quán Úc tại Hà Nội tổ chức buổi hòa nhạc cho ban nhạc Úc tại rạp xiếc Trung ương vào trung tuần tháng 2 – 2001, và tổ chức một số buổi dạy, nâng cao nghiệp vụ cho sinh viên Nhạc viện Hà Nội trong tháng 2 – 2001.
Anh Đức – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 7(172)2001

Cần có chế độ đãi ngộ với nghệ sĩ – Phần 1

Cần có chế độ đãi ngộ thích hợp đối với các nghệ sĩ.
Song song với sự phát triển vượt bậc của các ngành kinh tế như: công nghiệp, nông nghiệp, du lịch, thương mại… Ngành văn hóa nghệ thuật cũng cần có sự tự tin bước vào thiên niên kỷ thứ ba với tư thế đỉnh đạt và vững chắc. Muốn vậy chúng ta phải có một đội ngũ hùng hậu những văn nghệ sĩ trẻ trung nhưng già dặn về chuyên môn. Làm thế nào để tạo dựng được các thế hệ văn nghệ sĩ có trình độ, yêu nghề và cống hiến hết mình cho nghệ thuật? Điều đó phụ thuộc vào một yếu tố khá quan trọng, có tính chất quyết định là chính sách đãi ngộ chính đáng của nhà nước đối với những người làm nghệ thuật.
Nhọc nhằn và gian truân.
Địa chỉ chúng tôi tìm đến đầu tiên là Trường Nghệ thuật xiếc Việt Nam. Đây là nơi đào tạo xiếc duy nhất của cả nước – nơi đã sản sinh ra biết bao nhiêu nghệ sĩ xiếc tài ba không chỉ nổi tiếng ở trong nước mà cả ở trường Quốc tế. Nói đến nghệ thuật xiếc, ai cũng biết rằng nó đòi hỏi sự khéo léo kèm theo một thể lực sung mãn… Thế nhưng có mấy ai hiểu được để có được sức khỏe và sự khéo léo như vậy thì những người nghệ sĩ đã phải khổ công rèn luyện, nhiều lúc còn có nguy hiểm đến cả tính mạng khi tận những tiết mục khó như: đu bay, thăng bằng… Nhìn những giọt mồ hôi nhễ nhại trên những khuôn mặt trẻ của các học sinh trong thời tiết se lạnh, chúng tôi cảm nhận sâu sắc được nỗi vất vả thật sự của các em trong những buổi tập. Hiểu được tâm tư của chúng tôi, ông Nguyễn Văn Đức – Hiệu trưởng cho biết – “Xiếc là một ngành nghệ thuật có đặc thù riêng, đòi hỏi một cách khắc nghiệt ở mỗi diễn viên sự tự giác trong luyện tập và lao động nghệ thuật nếu không, khi ra nghề, anh có thể phải trả giá rất đắt bằng chính sinh mạng của mình…”
Rời trường xiếc, chúng tôi đến Trường múa Việt Nam. Trường có một khuôn viên rộng với hai tòa nhà bốn tầng vừa là sàn tập. vừa là nơi học tập của các em học sinh. Trái với “dân xiếc” “dân múa” trông mềm mại, yểu điệu thướt tha, nhưng như thế không có nghĩa nghề máu không phải luyện tập một cách khó khăn vất vả. Bên trong sự mềm mại thướt tha đó là cả một sức mạnh tiềm ẩn, mà ta có thể thấy rất rõ khi các nghệ sĩ biểu diễn máu trên sân khấu. Những điệu vũ Balê, Ôpêra với những mũi chân thoăn thoắt di chuyển nhưng rất vững vàng như ta đi bằng cả bàn chân vậy. Có được điều đó không phải dễ, họ phải rèn luyện từng ngày, từng giờ trong 7 năm ròng liên tục. Ông Trần Quốc Cường – Phó hiệu trưởng của trường cho biết: Trong 7 năm các em phải vừa học chuyên môn, vừa học văn hóa vì vậy cường độ làm việc rất căng thẳng, nhiều em vì lý do sức khỏe phải bỏ dở giữa chừng. Tưởng rằng chỉ có “dân xiếc” và “dân múa” đòi hỏi khắc khe như vậy, nhưng không ngờ khi đến Trường đại học Sân khấu – Điện ảnh, Nhạc viện Hà Nội, Đại học Mỹ thuật Yết Kiêu… chúng tôi đều được chứng kiến sự rèn luyện bền bỉ và nghiêm túc trong chuyên môn của các em học sinh, sinh viên tại nơi này.
Anh Đức – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 7(172)2001