Inson’s case các động lực của một điểm du lịch

Ông Erik nhẹ nhàng bước qua cống Probilay để vào quần thể kiến trúc Acropon. Nơi đây có những công trình kỳ diệu, kết hợp cả 3 phòng cách kiến trúc cổ Hy Lạp. Đó là các thức cột theo phong cách Đô rích, I ô ních và Cô – ranh. Phong cách Đô rích với những hàng cột to, khỏe có đường khắc chìm, song song, chạy suốt từ đầu đến chân cột. Từ đâu cột đến mái bị các xà ngang quá cỡ và nặng nề đè trĩu xuống, làm cho dáng cột thấp hẳn đi, I nô ich là sự hoàn thiện của Đô rích. Các hàng cột I ô nich dáng thanh thoát, uyển chuyển, chân có bệ đỡ, các đường khắc chìm song song sít lại hơn. Các xà ngang đã bớt đi độ dày và được biến thành nhiều lớp hoa văn trang trí. Nếu các cột Đô rích khỏe khoắn, rắn chắc như những chàng lực sỹ Hy Lạp với đường gân thớ thịt nổi lên cuồn cuộn đang kề vai đỡ các xà nhà thì các cột I ô nich lại uyển chuyển như các thiếu nữ đội những mâm ngũ quả lên đền chịu lễ. Từ phong cách I nô nich, ra đời các loại Cô ranh mềm mại, thanh mảnh, tựa như các nàng tiên đang bay lượn, giờ những cánh tay nõn nà, nâng bổng cả tòa nhà lên cao. Erik ngỡ ngàng quan sát từng chiếc cột, từng phong cách kiến trúc. Ông choáng ngợt khi bước vào điện pac te nông đồ sộ, một công trình tuyệt mỹ của kiến trúc Hy Lạp vào cuối thế kỷ 5 trước công nguyên… rồi Erik giật mình và tỉnh giấc. Ông đã đi qua một giấc mơ diệu kỳ, đầy ấn tượng và mỹ cảm. Sáng hôm sau, ông quyết định cùng với cậu con trai đi du lịch đến Aten để tìm lại giấc mơ trong thực tế. Bello con trai ông, vừa tốt nghiệp đại học và đang nghỉ. Nó có thể giúp ông trong chuyến đi xa và tranh thủ nghỉ ngơi sau những năm miệt mài kinh sử. Erik nói với con đêm qua ba có một giấc mơ đẹp và ba muốn hai cha con mình cùng đi một chuyến du lịch con có đồng ý không?
Ồ thế thì thú vị quá. Nhưng đi đâu hả ba? Chúng ta đi Aten, đến với A Cro bon để xem những kiến trúc cổ Hy Lạp nổi tiếng. Ở đó có gì đáng quan tâm thích thú đâu ba. Ba không nhớ trong cuộc chiến tranh Ba Tư, Hy Lạp quân Ba Tư đã biến A Cro bon thành đóng tro tàn, giờ đây tất cả đều là công trình kiến trúc hiện đại nay hay chúng ta đi Rom vậy. Ở Ý chỗ nào cũng có kiến trúc đẹp với con thì Rom chẳng có gì mới mẻ thế thì Coxovo?
Ôi ba ơi ba không xem ti vi à. ở đó chẳng an toàn và yên ổn chút nào. Đi chơi thì phải đến chỗ an ninh tốt. Hay là đi Thượng Hải? Ở đó có gì độc đáo không ạ. Ba cũng không biết thôi thì đi Niu đê li ba nghe nói ở đó hay lắm. Nhưng ở đó có cái nhìn dễ chịu và hấp dẫn cho ba con mình. Trời ở đó nóng lắm nhen ba. Ở Ấn Độ còn bị lụt nữa. Phải chọn chỗ khí hậu thời tiết tốt. Còn sợ nóng à thế thì ba với con sang Châu Phi nghĩ vậy! Erik cười to con đâu sợ nóng nhưng ở Châu phi có tiện lợi và tiện nghi đầy đủ cho kỳ nghỉ của ba không? Con nhiều ý kiến quá. Tiện nghi với chẳng tiện nghi. Ba đi nam cực con có đi không? Erik tỏ ra hơi bực mình với Bello con sẽ đi với ba nhưng ở đó vừa xa vừa lạnh tiêu tốn nhiều tiền ba hãy nghĩ về đồng tiền của mình phải bỏ ra. Nói vậy thôi chúng ta sống mãi ở đất châu âu. Lần này ta sang Mỹ xem cuộc sống và văn hóa của thổ dân da đỏ vậy. Con không biết người ta có thiện cảm và niềm nở với chúng ta không? Sao con lo nhiều như vậy thế nào thì con chấp nhận? Trong trường hợp của con, theo con nên đến nhờ công ty du lịch họ chọn và xây dựng chương trình. Ba thấy đấy, làm sao chúng ta thỏa mãn được hàng loạt vấn đề cần biết về điểm đến du lịch và chỉ khi đầy đủ những điều kiện đó thì con mới có thể chấp nhận. Đúng là trong trường hợp của con trai phải đến với công ty du lịch thì mới có lối thoát. Erik chấ nhận.
Đàm Viết Lọc -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (23(127))2000.

Luôn phấn đấu là một địa chỉ tin cậy của du khách

LTS: Khách sạn An Bình – Vĩnh Long sắp kỷ niệm 10 năm ngày đưa vào hoạt động. Nhân dịp này phóng viên báo du lịch đã có cuộc gặp gỡ với bộ ba lãnh đạo của đơn vị, giám đốc Nguyễn Bích Thủy phó giám đốc Đồng Thị Ngọc Thủy và phó giám đốc Nguyễn Phú Cường trao đổi về những trăn trở quanh co đường đi lên của khách sạn.
Phóng viên: Anh, chị có thể tự giới thiệu đôi nét về khách sạn An Bình với bạn đọc?
Giám đốc Nguyễn Bích Thủy: Khách sạn An Bình là đơn vị trực thuộc Công ty Thương mại Vĩnh Long, thành lập năm 1990. Khách sạn được xây dựng trong khuôn viên có tổng diện tích khoảng 4 nghìn mét vuông, nằm ngay trung tâm thị xã nên rất thuận lợi cho du khách đi lại trong công tác, cũng như mua sắm. Hiện nay, Khách sạn An Bình được xếp hạng tiêu chuẩn 1 sao, gồm 35 phòng gắn trang thiết bị tiện nghi đầy đủ truyền hình Parapol, điện thoại quốc tế… ngoài ra, khách sạn còn có nhà hàng 400 ghế, phòng họp cho 300 khách, shop lưu niệm, massage, karaoke vi tính, câu lạc bộ thể thao, sân quần vợt, bóng chuyển cầu…
Phóng viên: Hiện Khách sạn An Bình đã có một chỗ đứng trong thương trường khá vững chắc. Vậy đâu là bí quyết để đạt được những thành quả khả năng đó?
Phó Giám đốc Đồng Thị Ngọc Thủy: Bí quyết của chúng tôi không nhiều. Có một yếu tố đáng ghi nhận, đó là đơn vị luôn hoạt động với phương châm: “Phục vụ tốt, chất lượng cao, an toàn và vệ sinh”. Hiện nay trong kinh doanh không thiếu sự cạnh tranh của đồng môn, nhưng chúng tôi không hề nao núng trước sự cạnh tranh, mà chỉ đấu tranh với những hạn chế của đơn vị, từng bước đi vào ổn định, tiến tới hoàn thiện và phát triển. Vì vậy bao năm qua, ở một góc nào đó, Khách sạn An Bình luôn là địa chỉ đáng tin cậy cho quý du khách gần xa đến lưu trú.
Phóng viên: Riêng về khâu ẩm thực ở đây có gì đặc biệt không?
Phó giám đốc Nguyễn Phú Cường: Ngoài phục vụ thường nhật các món ăn đặc sản u, Á, khâu ẩm thực ở Khách sạn An Bình luôn đổi mới, nhất là các món ăn đặc trưng của Vĩnh Long và của vùng Đồng bằng sông Cửu Long.
Phóng viên: Ngoài những điều kể trên, với Khách sạn An Bình hẳn còn những thế mạnh khác?
Giám đốc Nguyễn Bích Thủy: Thế mạnh ở đơn vị Khách sạn An Bình trước hết là có sự quan tâm của Ban giám đốc Công ty Thương mại Vĩnh Long, sự hỗ trợ động viên của lãnh đạo tỉnh nhà, cùng với sự ủng hộ nhiệt tình của quý khách hàng gần xa. Tuy nhiên trong đó cũng phải kể đến tập thể cán bộ công nhân viên khách sạn An Bình trong suốt thời gian qua luôn an tâm xác định rõ vai trò và nhiệm vụ của mình, trên tinh thần nhận thức cao, đoàn kết tương trợ cùng xây dựng đơn vị vững mạnh phát triển.
Phóng viên: Chiến lược phát triển của Khách sạn An Bình có gì mới?
Giám đốc Nguyễn Bích Thủy: Hiện nay Khách sạn An Bình đang tập trung cho 3 khâu công tác nâng cao kỹ năng nghiệp vụ kiện toàn và nâng cao chất lượng đội ngũ cán bộ, nhân viên và nâng cao khả năng thực hành trong mọi hoạt động. Nhân ngày lễ 30 tháng 4 và kỷ niệm 110 năm ngày sinh Bác Hồ, đặc biệt là đón chào sự kiện thông xe cầu Mỹ Thuận vào trung tuần tháng 5 sắp tới, Khách sạn An Bình sẽ có nhiều hoạt động mới như tổ chức tuần lễ ẩm thực, tham gia hội chợ triển lãm du lịch Đồng Bằng Sông Cửu Long, mở thêm nhiều dịch vụ để phục vụ khách đến du lịch trong tỉnh…
Phóng viên: Xin cảm ơn bộ ba lãnh đạo Khách sạn An Bình và chúc cho Khách sạn An Bình luôn là điểm hẹn quen thuộc đối với du khách khi đến Vĩnh Long!.
Liu Sơn -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (30(134))1999.

Sắp có thể đi du lịch bằng những phương tiện kỳ diệu

Trong kho tàng truyện thần thoại của các nước trên thế giới và ở nước ta thường có hình tượng những con rồng bay và ngựa thần kỳ chở người, có thể vừa đi lại trên mặt đất, dưới nước, vừa bay được trên trời. Cách đây vài chục năm, những ý tưởng về loại phương tiện giao thông thần thoại ấy vẫn bị coi là hoang tưởng. Nhưng trong những năm cuối thế kỷ 20, các nhà khoa học trên thế giới đã tạo ra được những tiền đề để người ta hy vọng, sang thiên niên kỷ mới sẽ có những sản phẩm kỳ diệu ấy trong cuộc sống hàng ngày. Với dự án ô tô bay, hãng chế tạo máy Mofler International của Mỹ đã khẳng định rằng loại phương tiện vừa đi vừa bay rất tiện lợi, cần thiết trong tương lai. Ô tô bay nhãn hiệu Sky Car do hãng nghiên cứu, chế tạo có thể đi lại bình thường trên đường bộ và bay lên trời cao. Cấu tạo của ô tô bay theo dạng khí động học, cánh bay gấp khúc, lên xuống thẳng đứng khi bay lên trời. Ô tô bay có thể bay cao đến 9 nghìn mét với tốc độ 600 km một giờ, chở được 4 người, tiêu thụ dưới 20 lít xăng cho 100 km và bay được đoạn đường 1.400 km mà không cần tiếp nhiên liệu. “Con ngựa sắt biết bay” này đã được hoàn thiện và đem ra thử nghiệm kết quả tốt vào cuối năm 1999. Đây là “con ngựa bay” lý tưởng nhất thế kỷ 20. Còn ở Nhật, với phương châm chậm mà chắc, hãng Nagano thực hiện việc chế tạo máy bay cá nhân riêng biệt nhưng có thể gấp lại đặt trong cốp sau ô tô. Như vậy, về thực chất đây là tổng hợp hai phương tiện riêng biệt trong một chiếc ô tô, tức là có thể đi bằng ô tô và khi cần thi lấy máy bay ra bay. Theo các chuyên gia cơ khí, nếu máy bay cá nhân có thể gấp lại trong cốp xe ô tô thì việc liên kết chúng lại với nhau không có gì khó khăn phức tạp. Máy bay sau cốp xe ô tô của hãng Nagano có tên là gen H4 thuộc loại máy bay lên thẳng chở một người. Nó gồm 4 động cơ chạy xăng 125 cc, có thể bay liên tục 5 giờ trên trời với tốc độ là 180 km một giờ. Máy bay rất dễ điều khiển và an toàn, chỉ cần hai động cơ cũng có thể hạ cánh được. Với những kết quả đã đạt được, các nhà khoa học khẳng định bước sang thế kỷ thứ 21 việc thiết kế, chế tạo các phương tiện giao thông tổng hợp, tiện lợi vừa đi trên đường bộ, bơi dưới nước và bay lên trời sẽ là hiện thực. Lúc đó nhất định chúng ta sẽ có những con ngựa sắt thần thoại để đi du lịch.
Thế giới của song máy hàng lưu niệm cho khách du lịch
Hiện nay ở Hà Nội, phố Minh Khai, Bà Triệu, Tràng Thi, Trần Nhân Tông đã có nhiều sản phẩm mới về song mây, phù hợp với người tiêu dùng, và có nhiều sản phẩm làm quà lưu niệm cho khách du lịch. Song mây có đèn loại nhỏ, lớn, chao đèn làm bằng mây đan, hoặc tre đan giá là 250 nghìn đồng đến 350 nghìn đồng một cái, các loại đĩa, lẵng hoa, thùng thư, tủ đựng giấy tờ, quần áo, và 12 con giáp bằng song, đan lẫn mây, giá của các sản phẩm từ 15 nghìn đồng đến 300 nghìn đồng một cái. Các loại giá để lọ hoa, điện thoại, đĩa CD, catstte từ 75 nghìn đồng đến 150 nghìn đồng một cái, các loại gối mây 10 nghìn đồng – 12 nghìn đồng một cái, nôi trẻ em và làn mây tre có thể đặt theo mẫu mà khách hàng lựa chọn. Muốn được tiếp thị kỹ hơn về song mây bạn có thể đến địa chỉ 19 ngõ 15 phố Vân Hồ hoặc 173 phố Minh Khai.
Diệp Hiền -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (30(134))1999.

Kẻ giả danh con nuôi Thủ tướng để lừa đảo, ra trước vành móng ngựa

Với cái mác tự dán con nuôi Thủ tướng, em ruột Tổng giám đốc Hàng không Việt Nam, Nguyễn Thị Vân Anh đã nhận hàng trăm triệu đồng để chạy chọt xin việc cho nhiều người trong khi bản thân thị đang thất nghiệp. Thực chất việc làm của thị nhằm mục đích lừa đảo. Ngày 19 tháng 5 năm 2000, Tòa án nhân dân thành phố Hà Nội đã mở phiên tòa sơ thẩm xét xử Nguyễn Thị Vân Anh, về tội lừa đảo chiếm đoạt tài sản của công dân. Cuối tháng 11 năm 1998, Vân Anh, cùng chồng đến thuê nhà bà Lê Thị Chính tại 174 Quán Thánh, Hà Nội. Trước lạ sau quen, Vân Anh bật mí cho bà Chinh biết thị là … “con nuôi Thủ tướng và em ruột của Tổng giám đốc Hàng không Việt Nam”. Thật không ngờ được quý nhân hạ cố đến thuê nhà, bà chủ nhà vội nhờ Vân Anh xin hộ con trai và cô cháu gái vào làm việc tại Bưu điện Hà Nội và Hàng không Việt Nam toàn nơi có tiếng là béo bở. Theo yêu cầu của Vân Anh và bà Chinh đã đưa cho thị 2.500 đô la Mỹ và 4,6 triệu đồng. Hơn hai tháng bà Chinh thấy quí nhân tầm cỡ như vậy sao có mỗi hai việc cỏn con mãi chưa làm được liền đòi lại tiền. Cho đến lúc vợ chồng Vân Anh bỏ trốn khỏi 174 Quán Thánh, Vân Anh còn nợ bà Chinh 9,6 triệu đồng sau khi bị cơ quan công an bắt giữ, Vân Anh đã thanh toán hết nợ nần với bà Chinh. Đến tháng 4 năm 1999, anh Nguyễn Ngọc Long (trú tại ngõ 14, phố Ngọc Hà, Hà Nội) nhờ Vân Anh cán bộ của Hàng không Việt Nam chạy cho một chân lái xe ở cơ quan của chị. Vân Anh nhận của anh Long là 800 đô la Mỹ và hứa như đinh đóng cột rằng chỉ một tuần nữa, anh Long sẽ được toại nguyện!!! Ngay cả với họ hàng, Vân Anh cũng không tha. Giữa tháng 7 năm 1998, hai vợ chồng Vân Anh đến nhà ông Nguyễn Trung Dũng người bà con cùng xã hứa hẹn sẽ xin việc cho con trai ông này, mua đất hộ dưới Hà Nội với giá hữu nghị! Vân Anh còn tiết lộ thị là con nuôi của Thủ tướng, thừa sức chạy cho ông Dũng vào làm kiểm toán cho Ban Nội chính Trung ương, chuyển hộ khẩu cho cả nhà ông tên Hà Nội… Ông Dũng quá đỗi vui mừng đã 10 lần đưa tiền cho Vân Anh tổng cộng là 146 triệu đồng. Thấy con mồi quá cả tin, Vân Anh còn tỉ tê khoe đủ lực lo cho hai anh Nguyễn Ngọc Hải, Nguyễn Văn Tư đều là em vợ ông Dũng đi lao động ở Úc. Hai anh này đã giao cho Vân Anh là 25 triệu đồng kèm theo niềm tin tưởng vô bờ bến. Trước khi bỏ trốn, Vân Anh còn mượn của ông Dũng một xe máy Dream trị giá là 26 triệu đồng rồi mất hút… Tại tòa Vân Anh, chỉ khai nhận tiền của bà Chinh và anh Long, không nhận tiền của ông Dũng, anh Hải, anh Tư, không nhận mình đã tự mạo danh là con nuôi Thủ tướng, em ruột Tổng giám đốc Hàng không Việt Nam. Mặc dù Vân Anh quanh co chối tội song căn cứ lời khai của người bị hại và tài liệu trong hồ sơ, Hội đồng xét xử nhận thấy có đầy đủ cơ sở kết luận bị cáo đã lừa đảo nhiều lần chiếm đoạt một lượng tài sản lớn. Chủ tọa phiên tòa thẩm phán Nguyễn Văn Phổ đã tuyên phạt Vân Anh 7 năm tù giam, buộc bị cáo bồi hoàn cho bốn người bị hại là 201,6 triệu đồng. Đối với chồng của Vân Anh, cơ quan điều tra xét thấy không đủ cơ sở xác định anh ta đồng phạm với vợ nên không xử lý. Sau phiên tòa, những người nhẹ dạ, cả tin chắc chắn rút được bài học bổ ích.
Như Hiếu -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (30(134))1999.

Du lịch Tam Cốc, Hoa Lư, giá như tốt hơn…

Ngồi trên chiếc thuyền nan nhỏ bồng bềnh lướt nước du khách lâng lâng như lạc vào cõi tiên. Không gian tĩnh mịch hoang sơ, núi non hang động kỳ thú. Tiên cảnh bồng lai có lẽ cũng thanh kỳ đến thế này là cùng! Tam Cốc, Thiên Tôn, Địch Lộng, Bích Động… Rồi cố đô Hoa Lư cổ kính… Thiên nhiên sao khéo thiên vị, ưu đãi Ninh Bình, bày đặt sẵn cho con người đời đời ưu hưởng! Nhưng khi nghĩ như vậy, lập tức nảy ngay ra nước trong veo đừng gợn cỏ rác. Thuyền nào xập xệ rách nát quá thì đậy điệm cho khuất mắt du khách. Thuyền nào chắc chắn, bền vững, lại có tính thẩm mỹ mới được lưu hành! Không thể là cái thuyền chở khoai, chở lúa, thậm chí chở cả… phân bón lại mang ra chở khách du lịch! Mỗi người chèo thuyền có thể là một hướng dẫn viên du lịch nghiệp dư rất thuận lợi. Có thể đào tạo ngắn ngày để họ biết cách khoe về quê hương mình… Luồng nước trên đó thuyền lướt, có thể được ngăn bèo dọc hai bên xa xa bằng những sào nổi sơn màu sắc trang nhã. Ông từ coi đến Thái Vi thuyết minh rất hay, rất nhiệt tình tỏ rõ lòng yêu nghề, thiết tha với di tích mình trông nom và cả tầm hiểu biết làm vui lòng du khách, có thể đừng nói câu cuối cùng: “…. Tùy hảo tâm, quý khách ăn tiêu về nhiều…” vì khách đã đủ cả lễ, tiền dầu đèn và công đức rồi. Và ở đền thờ vua Lê Đại Hành, ông thuyết minh bớt rông dài quá sa đà vào những chuyện ngoài chính sử bằng những ngôn từ quá thông tục đậm màu sắc thông tấn xã vỉa hè ngày nay là giảm những lời này phải là bài bản có phê duyệt hẳn hoi của ngành văn hóa và phải được hướng dẫn chu đảo từ ngay ngoài cổng đến dần dần vào trong hoặc ngược lại, nhằm ghi sâu ấn tượng về giá trị lịch sử, thời gian bảo tồn di tích. Tôi thích và phục bà coi đền thờ Kim Dung, công chúa ở cổng trời, khen cô con dâu ông coi đền thờ vua Đinh. Nhưng còn không khỏi thắc mắc khách mua vé 5 nghìn vào Thái Vi, 5 nghìn đồng thăm Tam Cốc và 5 nghìn đồng tiền đò mà người chèo đò phải tự sắm đò chỉ được hưởng 2300 đồng khách. Xã có 800 đò, có đò phải tự sắm đò chỉ được hưởng 2300 đồng khách. Xã có 800 đò, có đò hai ba ngày mới được xếp 1 chuyến, tất yếu dẫn đến tình trạng: về bến xin quý khách bồi dưỡng thêm mấy đồng” làm phiền lòng khách. Làm du lịch giỏi là biết cách thu hút được nhiều khách, làm ra nhiều lợi nhuận. Muốn vậy chắc điều đầu tiên là phải thông tỏ tâm lý khách đã đi du lịch, họ mong muốn một bước đi phải được hưởng cái sạch, cái đẹp, cái lịch sự, được phục vụ tận tình, chu đáo. Mong rằng các cấp chính quyền ở Ninh Bình lưu tâm đến điều này.
Đỗ Thị Từ -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (4(108))1999.

Vấn đề và giải pháp – phần 2

Hậu quả tất yếu dẫn đến thất nghiệp cơ cấu trong ngành du lịch, có nghĩa là vừa thừa lao động này vừa thiếu lao động loại kia và nói chung lao động được đào tạo chưa đáp ứng được yêu cầu công việc. Để giải quyết vấn đề này, qua hai hội thảo, những ý kiến từ phía các trường, các doanh nghiệp và các nhà quản lý xoay quanh một sổ giả pháp sau:
Tăng cường công tác nghiên cứu, dự báo về lao động Tổng cục du lịch phối hợp cùng Bộ Lao động – Thương binh – xã hội triển khai nghiên cứu và dự báo nhu cầu lao động cả về số lượng và cơ cấu ngành nghề cho những năm sắp tới. Trên cơ sở đó cung cấp thông tin về thị trường lao động nhằm định hướng cho người học trong việc lựa chọn ngành nghề, loại hình đào tạo và định hướng cho nhà trường trong việc xác định quy mô, cơ cấu ngành nghề, bậc đào tạo và xây dựng kế hoạch đào tạo.
Nghiên cứu sửa đổi tiêu chuẩn chức danh ngành Du lịch: Tiêu chuẩn chức danh ngành du lịch do Bộ Lao động – Thương binh và Xã hội và Tổng Cục Du lịch ban hành năm 1988 nay cần bổ sung, sửa đổi cho phù hợp với những yêu cầu mới về nghiệp vụ du lịch. Tiêu chuẩn chức danh Ngành du lịch được hoàn chỉnh sẽ đóng vai trò là nền tảng định hướng cho các trường bám sát tiêu chuẩn nghiệp vụ để xác định rõ mục tiêu đào tạo, xây dựng chương trình biên soạn giáo trình đào tạo, đồng thời định hướng cho các doanh nghiệp trong việc tuyển dụng và sử dụng theo chức danh cho thích hợp.
Hoàn thiện nội dung, chương trình đào tạo: Bộ giáo dục và đào tạo phối hợp với Tổng cục du lịch thống nhất chỉ đạo các trường, thu hút các chuyên gia đầu ngành và tranh thủ sự giúp đỡ và hợp tác quốc tế để nghiên cứu, thiết kết, xây dựng khung chương trình đào tạo du lịch bậc đại học, tổ chức biên soạn giáo trình và thống nhất bàn hành.
Đào tạo, bồi dưỡng giáo viên: không ngừng đào tạo bồi dưỡng đội ngũ giáo viên nâng cao kiến thức chuyên môn và phương pháp giảng dạy. Thông qua tài trợ quốc tế về chất xám có thể mời chuyên gia nước ngoài giảng dạy tại các trường hoặc đưa giáo viên ra nước ngoài bồi dưỡng, tu nghiệp, đào tạo nâng cao để có đội ngũ giáo viên giỏi, tiếp cận được với những kiến thức tiên tiến cả về lý thuyết, thực tiễn và phương pháp giảng dạy.
Xây dựng mô hình đào tạo gắn với thực thành, tăng cường liên kết giữa nhà trường và doanh nghiệp. Tổng cục Du lịch và Bộ giáo dục và Đào tạo có vai trò quan trọng trong việc chỉ đạo, hỗ trợ nhà trường và các doanh nghiệp hợp tác, liên kết chặt chẽ với nhau vì lợi ích chung của Ngành cũng như lợi ích riêng của từng đơn vị để nâng cao chất lượng thực tập của học sinh tại các doanh nghiệp. Đồng thời, nhà trường cần phải thường xuyên lắng nghe nhu cầu từ phía doanh nghiệp về kiến thức, năng lực cần có đối với từng vị trí công việc, mặt khác, doanh nghiệp cần nhận thức rõ lợi ích cuối cùng cửa đào tạo là phục vụ cho mục tiêu phát triển của doanh nghiệp.
Tăng cường cộng tác kiểm tra và đánh giá: Bộ giáo dục và đào tạo cùng Tổng cục cần tăng cường hơn nữa công tác kiểm tra và đánh giá chất lượng đào tạo và sử dụng nguồn nhân lực từ việc tuyển sinh, chương trình, giáo trình, giáo viên, kiểm tra, thi, cấp văn bằng chứng chỉ cho đến việc tuyển dụng, sử dụng và đãi ngộ trong ngành du lịch sao cho phát huy tính tích cực của mối quan hệ giữa đào tạo và sử dụng. Như vậy nếu chất lượng đào tạo tốt thì mới có thể nâng cao năng xuất, chất lượng, hiệu quả lao động và ngược lại sử dụng lao động tối ưu sẽ làm đòn bẩy thúc đảy việc dạy và học ở nhà trường theo tiếng gọi của thực tế ở doanh nghiệp. Trên cơ sở kiểm tra, đánh giá thường xuyên tìm ra những biện pháp kịp thời nhằm không ngừng đảm bảo và nâng cao chất lượng của tất cả các khâu trong đào tạo và sử dụng nguồn nhân lực Du lịch.
Tận dụng hơn nữa công nghệ thông tin và công nghệ mới về giáo dục và đào tạo, thể hiện trong phương pháp, phương tiện dạy và học. Tích cực tìm tài trợ quốc tế để củng cố, nâng cấp phát triển cơ sở vật chất, phương tiện dạy và học ngày càng hiện đại.
Hà Văn Siêu -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (25(77))1999.

Vấn đề và giải pháp – phần 1

Sau khi Báo Tuần Du lịch đăng loạt bài quanh chủ đề “Đào tạo đại học Du lịch” các số báo 21,22,23, Tòa soạn nhận được nhiều ý kiến thảo luận quanh vấn đề Tuần Du lịch sẽ lần lượt giới thiệu các ý kiến với bạn đọc.
Trở lại vấn đề “Thiếu người cầm trịch” hay “Thiếu sự cầm trịch” trình bày trong số báo trước, bài viết này làm rõ thêm những vấn đề và giải pháp mà những người cầm trịch và những bên tham gia cần xem xét. Hội thảo “Đào tạo đại học Du lịch” do khoa Du lịch và khách san, Trường đại học Kinh tế Quốc dân, Hà Nội tổ chức nhân dân kỷ niệm 10 năm thành lập chuyên ngành Du lịch và khách sạn đã thu hút được sự quan tâm của các cơ sở đào tạo, các doanh nghiệp du lịch và nhà quản lý. Dư luận hoan nghênh hội thảo này. Bởi lẽ, vấn đề nóng bỏng được đặt ra trong hội thảo phản ánh đúng vào thời điểm hiện nay trong thực tế nổi lên hiện tượng học sinh tốt nghiệp các khóa đào tạo đại học du lịch hiện đang gặp nhiều khó khăn trong tìm việc làm hoặc nếu tìm được thì khả năng đáp ứng yêu cầu công việc còn một số mặt hạn chế. Vấn đề này được nhìn nhận trên 2 khía cạnh:
Tăng trưởng kinh tế giảm do nhiều nguyên nhân, trong đó có ảnh hưởng tiêu cực của khủng khoảng kinh tế khu vực dẫn đến giảm cầu về lao động, tiền lương thấp, sức thu hút lao động của ngành du lịch giảm.
Chất lượng đào tạo đại học du lịch hiện chưa đáp ứng yêu cầu của thực tế trong môi trường kinh tế chuyển đổi cơ cấu, mang tính cạnh tranh gay gắt của nền kinh tế thị trường. Hội thảo tập trung quan tâm bàn luận về khía cạnh đào tạo. Những nguyên nhân chủ yếu ảnh hưởng tới chất lượng đào tạo hiện nay có thể thấy là: Mục tiêu đào tạo, chương trình giáo trình đào tạo, đội ngũ giáo viên, sự phối hợp giữa cơ sở đào tạo với các doanh nghiệp và cuối cùng là công tác quản lý về đào tạo và sử dụng nguồn nhân lực. Không phải đến nay những nhà quản lý mới nhìn nhận thấy vấn đề này. Tháng 4 năm 1996 dưới sự chỉ đạo của Tổng cục Du lịch, Viện nghiên cứu Phát triển Du lịch đã phối hợp với viện kinh tế du lịch và dịch vụ, Cộng hòa Áo đồng tổ chức hội thảo tại Hà Nội bàn về những vấn đề đào tạo và sử dụng nguồn nhân lực du lịch từ bậc dạy nghề đến đại học và trên đại học cho phát triển du lịch bền vững. Vấn đề đã đề cập 3 năm trước đây thì hôm nay thấy rõ trong thực tế. Điều đó cho thấy một khi mục tiêu đào tạo chưa bám sát và chưa theo kịp yêu cầu của thực tiễn, chương trình đào tạo còn chắp vá, chưa cập nhật kiến thức hiện đại trên cơ sở thực tế yêu cầu, đội ngũ giáo viên chưa đủ mạnh, và sự phối hợp giữa nhà trường và doanh nghiệp còn lỏng lẻo song song với sự quản lý chưa đồng bô, kiên quyết, nhất quán và chưa dự báo được nhu cầu lao động trong chu kỳ phát triển kinh tế thì ắt dẫn tới sự bất cập cả về số lượng và chất lượng lao động giữa đầu ra của doanh nghiệp.
Hà Văn Siêu -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (25(77))1999.

Việc làm cho các cử nhân một vấn nạn

Trong mấy năm gần đây, hàng vạn sinh viên của gần 100 trường đại học, cao đẳng ra trường, chỉ có trên 47% xin được làm việc, còn phần lớn hòa vào đội quân thất nghiệp, dồn về các thành phố lớn thị xã. Sự ùn tắc chưa có việc làm của đội ngũ trí thức, lại đặt lên vai xã hội bao nỗi lo từ lãng phí của đến chất xám trôi nổi ở một nước vốn đang đói về trí tuệ. Một số người hoạch định chính sách lại cứ sách vở so sánh với các nước có nền công nghiệp phát triển như Hàn Quốc, Singapore. Để thuyết minh cho được phải mở rộng hệ đào tạo. Chưa bao giờ các trường đại học, các hệ mở ra ồ ạt như hiện nay, song xã hội đều có chung nhận xét là chất lượng yếu kém, cả quốc lập và dân lập. Sinh viên ra trường chỉ mới đáp ứng phần nào yêu cầu của nền kinh tế thị trường như ngoại ngữ, tin học và một số con nhà khá giả có việc làm ngay, còn phần lớn phải chờ đợi vài ba năm có khi lâu hơn. Một cái nhìn quang cảnh trong đào tạo, đã đẩy nền giáo dục đến thả nổ tài năng, tàn lụi chất xám, cào bằng chất lượng. Cái cao quý nhất là đào tạo Cao học thì lộn xộn đến mức cả xã hội phải lên tiếng, thật, giả lẫn lộn, chui vào các trường và bộ máy Nhà nước, bao giờ mới hết lụy “quan đần, dân khổ”. Trong khi đó tỷ lệ đào tạo, cứ 1 đại học, cao đẳng thì có 1,6 là trung cấp, 2,8 là công dân. Còn ở bậc đại học, giáo viên đã giảm về độ tuổi, trí tuệ hụt hẫng, biên chế bổ sung chậm mỗi năm lại tăng đến 13,9%, còn trung cấp, học nghề giảm 35%. Một quốc sách đào tạo thiếu nhất quán như vậy thì làm sao có chất lượng và đội ngũ kế cận đủ tầm hội nhập và đội thợ lành nghề cho sự nghiệp công nghiệp hóa, hiện đại hóa. Để từng bước lập lại trật tự, khép dần sự bất cập của mặt bằng giáo dục, tôi cho rằng:
Nên sắp xếp lại các trường Đại học, ghép lại các khoa để nâng cao chất lượng đào tạo, vì sản phẩm của ngành là con người có trí, lực, thể, mỹ không chỉ đủ tầm giải quyết công việc của đất nước, mà còn đứng trên bục giảng “thầy phải ra thầy” mới có “trò ra trò”. Không thể có thầy thuê, trường mướn, giáo viên thiếu hẳn kiến thức chuyên ngành thì làm sao có chất lượng cao. Rồi sinh viên vào trường, có khi là nơi gửi của cha mẹ để bớt đi sự lêu lổng, nên thái độ học tập, thi tuyển, trau dồi lối sống…thiếu nhiều nhân cách của người làm chủ xã hội tương lai. Hiện tượng trên không phải là phổ biến, nhưng đều có trong các trường Đại học, nên chỉ tiêu mở rộng đào tạo cả chính quy và các hệ cần được xem xét trong mối quan hệ giữa thầy giao, giáo trình, trường lớp. Phải có chính sách tiếp nhận và phân bố sinh viên ra trường, như đã làm cách đây vài chục năm, người ta đổ lỗi cho kinh tế thị trường, nhưng lại không thấy cái đạo lý, Nhà nước đầu tư cho đào tạo, thậm chí gửi đi nước ngoài, tốt nghiệp từ chối sự phân công của tổ chức. Xem ra, sinh viên bỏ nghề, làm việc theo sở thích là ý muốn của họ, Nhà nước chưa có biện pháp hữu hiệu như bồi hoàn học phí, lưu giữ bằng… Lại có sinh viên vừa vào trường đã có đầu ra từ đó xem thường giờ giảng, bỏ bài kiểm tra, chất lượng vay mượn, trong khi đó có sinh viên muốn đổi đời lao vào học tập, tranh thủ kiếm tiền bằng nhiều nghề, tự chọi với cơ chế thị trường. Bởi vậy chất lượng là cái thường được châm chước, chỉ có chủ doanh nghiệp là “tiền nào của nấy”, chỉ nhận những người có học lực vững vàng.
Một chế độ đãi ngộ thỏa đáng, khả dĩ cho sinh viên ra trường đủ sống bằng đồng lương của mình. Đành rằng đất nước khó khăn, của cải làm ra chưa nhiều, nhưng so với năm 1960 thì mức lương khởi điểm là 27,3 đồng thì đại học là 70 đồng, phó tiến sĩ 85 đồng, tiến sĩ 90 đồng, thế mà nay sinh viên ra trường hưởng mức lương hơn 200 nghìn đồng, thấp hơn cả chi phí cho tháng học ở trường, thì khó có thể thu hút được tài năng. Theo bà Cù Thị Hậu mức lương thực tế hiện nay chưa bằng thời gian cải cách tiền lương bằng thời gian cải cách tiền lương năm 1993 (Kinh tế và đô thị ngày 30 tháng 4 năm 1999), nếu nhà nước có chế độ lưng và các chính sách ưu đãi như nhà ở, thâm niên… mới giữ chân được số sinh viên giỏi tốt nghiệp từ các trường đại học ở lại giảng dạy, thành viên chức Nhà nước, thì cũng là người được đào tạo một cách có hệ thống. Bằng không, dưới sức hút của đồng lương ở các thành phần kinh tế, kể cả xuất khẩu sang các liên doanh là điều có thật đang xảy ra, xã hội gọi là chảy máu chất xám. Trên đây, là những suy nghĩ về đội ngũ trí thức Việt Nam, mong được góp tiếng nói với cả nước đặc biệt là các nhà hoạch định chiến lược con người. Nếu đội ngũ trí thức không được chăm lo bồi dưỡng từ hôm nay, thì ngày mai chúng ta chẳng có gì để thực hiện định hướng xã hội chủ nghĩa, với ý nghĩa trí thức là rường cột của quốc gia. Đây là lực lượng năng động nhất, dù có người chưa đủ tầm thì sự sàng lọc lịch sử vẫn tìm đến những người tài năng, kế tục sự nghiệp như quy luật vĩnh hằng tre già măng mọc. Bởi vậy sự quan tâm đặc biệt đến đội ngũ trí thức, chính là đặc biệt đến đội ngũ trí thức, chính là đặt nền móng cho sự hưng thịnh của đất nước trong tương lai.
PTS Doãn Quang Thiện -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (26(78))1999.

Chợ tình Khau Vai

Lâu nay rất nhiều người thường lầm tưởng Sapa, các phiên chợ cuối tuần thứ bảy, chủ nhật là các phiên chợ tình. Không phải như vậy. Đó chỉ là các phiên chợ của đồng bào các dân tộc vùng cao, nơi các đôi trai gái người H’Mông, người Dao, người Tày – Nùng thường hò hẹn nhau. Chợ tình đúng cái nghĩa nguyên thủy của nó chỉ có ở Khau Vai (Mèo Vạc – Hà Giang). Người ta quen gọi là chợ tình Phong Lưu. Một năm chỉ họp đúng một lần, vào ngày 27 tháng 3 âm lịch.
“Một năm chỉ có một ngày tốt
Ngày tốt ta được gặp lại nhau”
Đó là lời mở đầu của một bài dân ca của đồng bào các dân tộc ở huyện Mèo Vạc (Hà Giang) để nhắn nhủ, hứa hẹn nhau đúng ngày đến chợ Phong Lưu. Cái “ngày tốt” ấy diễn ra ở chợ Khau Vai (hay còn gọi là chợ Phong Lưu), một hiện tượng xã hội độc đáo ở nước ta. Khau Vai nằm cách huyện lỵ Mèo Vạc 24 km, giáp với Bảo Lạc (Cao Bằng), là nơi cư ngụ lâu đời của đồng bào các dân tộc Tày, Nùng, Giáy, H’Mông…
Con đường đến Khau Vai ngoằn ngoèo như dẫn lên trời. Trước mắt hiện ra một vùng núi đá nhọn hoắt, tựa hồ như những Kim Tự Tháp Ai Cập. Toàn đá và đá, cả một vùng mênh mông, trùng điệp, xám lạnh vô tận… Khau Vai là một xóm nhỏ hình Kim Quy (rùa vàng) – biểu tượng của sự sống lâu bền. Nhà của đông bào ở hai bên, giữa là khoảng đất bằng, lọt thỏm giữa bốn bề núi dựng. Xung quanh là các bản: Pú Ma, Bó Ngần, Bắc Cạn, Bố Rầy, Phiêng Bung, Lũng Lầu, Chả Lũng trên, Chả Lũng dưới…Dân tộc chủ yếu là Giáy, Dao, Xuồng, Nùng, H’Mông… Các xã của tỉnh Cao Bằng, Lý Bôn, Đức Hạnh, Cốc Pàng, đồng bào thường hay qua lại đi chợ, và một số xã của huyện Yên Ninh, đồng bào cũng hay lui tới vừa để trao đổi hàng hóa, vừa để giao duyên thưởng ngoạn văn hóa tinh thần đặc sắc của chợ Phong Lưu. Chợ Khau Vai đã có từ lâu đời. Ngày 27 tháng 3 còn gọi là ngày Phong Lưu, ngày tỏ tình của trai gái, ngày của đôi lứa… Qua những người cao niên mới biết kinh tế nơi đây có một thời rấy thịnh vượng, con người thuần khiết … chợ còn là yếu tố văn hóa, khi con người quanh năm sống đìu hiu, cách biệt thì chợ là ngày hội … đến nay trai gái nơi đây vẫn hát lời bài ca không rõ sáng tác tự bao giờ. Lời ca có sức quyến rũ lòng người:
Chàng ơi xuống núi cùng em
Hãy mang theo ngựa và đi một mình
Em đây tuy chẳng còn xinh
Có ô che nắng. Chợ tình Phong Lưu!
Chợ Khau Vai là chợ của mọi lứa tuổi, mọi gia đình. Song, những chàng trai, cô gái nơi đây được coi là chủ thể trung tâm của chợ. Ở xã họ thường có mặt từ đêm 26. Con gái kín đáo ngồi trong nhà, bên ngọn đèn, hay bên bếp lửa, cất tiếng hát đối, hát ví giao duyên. Con gái, con trai đến chợ lần tiếng hát thường bay bổng, trong sáng, vòng vo, cân vi lời ca giản dị dựa theo các làn điệu dân ca: Sil, Cọi, Lượn… hoặc tự sáng tác xuất.
Em như con chim ở rừng xa về, chưa có tổ… người con trai nhạy cảm không kém: Cái tổ của anh kết bằng cỏ bằng cỏ khô sợ em chê nhỏ – em ơi!. Nếu tâm đầu ý hợp có thể họ dắt nhau đi đến sáng hôm sau: Sáng 27 tháng 3 bất kể nắng hay mưa, chợ Khau Vai vẫn nưh một sự bùng nổ của những con người khao khát yêu đương! Ai cũng để dành gà béo, nếp trắng và thơm nhất, bộ quần áo đẹp nhất để đến chợ. Nhìn những cô gái, ta có cảm giác đó là những bông hoa rừng đặc sắc, lộng lẫy. Không gì thích bằng ngắm nhìn dòng người từ các sườn núi chót vót mờ sương đổ xuống chợ. Họ đi hăm hở gấp gáp. Đúng là một năm chờ đợi dồn vào cuối xuân. Con trai H’Mông đeo khèn, con gái gùi quẩy tấu, tiếng ngựa hí vang một góc trời. Chẳng có gì bán cũng đi chợ, trong lòng buồn vui, bâng khuâng, xao xuyến! Gặp nhau không vồ vập, nhưng trong lòng cháy bỏng thương yêu. Họ kể cho nhau nghe chuyện gia đình, chuyện hàng xóm, chuyện người quen còn hay mất, đến chuyện tình cảm riêng của hai người. Rượu Há la ngon nổi tiếng nấu bằng men lá trong vắt tràn bát sóng sánh được trào một cách hào phóng. Tặng vật của họ cũng thật đơn sơ, con gái thường tặng con trai giầy, vải, gối, chăn, con trai thường tặng bạn tình bánh trái và tiền bạc. Nếu đôi bên khéo tình tự thì hôn nhân đến sớm, còn vụng dại thì phải vài ba phiên. Đa số nên vợ nên chồng ở chợ Khau Vai. Mà vấn đề đích thực ở chỗ khi thành vợ thành chồng từ chợ “ Phong Lưu” không có lứa đôi nào ở tuổi “tảo hôn”. Còn các bà già, ông già lưng còng, tóc bạc lâu ngày không gặp nhau, đến chợ để ôn lại những kỷ niệm của thời tuổi trẻ. Giọng hát ngậm ngùi: “Lâu lâu không gặp tưởng đã mất. May mà ta không để tang nhau”. Chợ Khau Vai là chợ của các lứa tuổi, của mọi gia đình. Bố gặp lại người yêu cũ, mẹ gặp lại người mình yêu và các con đi tìm bạn mới.
Cao Xuân Thái -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (26(78))1999

Kỷ niệm mười năm Oscat/AEA Việt Nam

Cấp cứu nhanh nhất, với phương tiện hiện đại nhất
Trong xu thế phát triển và hội nhập, người nước ngoài từ các quốc gia và vùng lãnh thổ, các tổ chức quốc tế, đến Việt Nam ngày càng nhiều. Do vậy, nhu cầu ăn, ở, đi lại, chăm sóc và bảo vệ sức khỏe, bảo hiểm của người nước ngoài đến nước ta cũng ngày một lớn. Công ty liên doanh Oscat/Aea Vietnam được thành lập nhằm thỏa mãn những yêu cầu và nhu cầu bức thiết nêu trên của người nước ngoài. Ngày 7 tháng 6 năm 1989 là ngày ra đời của công ty mười năm qua đã chứng kiến sự lớn mạnh không ngừng của liên doanh – đây là liên doanh ba bên giữa công ty Du lịch Dịch vụ Dầu khí Việt Nam với công ty Tay Lors International Services của Anh và Công ty đa quốc gia Aea/ Inernational Sos trụ sở tại Singapore. Công ty có nhiệm vụ và chức năng cụ thể là tổ chức dịch vụ về ăn, ở, đi lại, cung ứng lao động, hàng tiêu dùng, giải trí, bảo vệ sức khỏe, tổ chức cơ sở khám chữa bệnh, cấp cứu cho công nhân viên Công ty Dầu khí và người nước ngoài hoạt động ngoài khơi và trên lãnh thổ Việt Nam, tổ chức các tuyến tham quan du lịch trong và ngoài nước cho các đối tượng nêu trên. Ngày nay, quan hệ hợp tác giữa Việt Nam và các nước trên thế giới ngày càng được củng cố và mở rộng, do vậy công việc của công ty lại ngày một nhiều và nặng nề hơn. Từ vài chục cán bộ buổi đầu, nay đã tăng lên 250 người, trong đó có 50 bác sĩ người nước ngoài. Oscat/Aea Vietnam đã từng bước xây dựng đội ngũ giỏi về nghề nghiệp vụ chuyên môn y tế, có ngoại ngữ thông thạo và được bồi dưỡng chính quy ở trong và ngoài nước hiện nay, công ty có hai trung tâm hành cấp cứu hiện đại, chuyên dụng 24/24 giờ được thành lập ở Hà Nội và Thành phố Hồ Chí Minh. Hai trung tâm đã liên hệ chặt chẽ với 25 hệ thống trung tâm hỗ trợ cấp cứu lớn của AEA International SOS, với gần 300 Công ty bảo hiểm y tế trên thế giới. Năm cơ sở khám và điều trị bằng các trang thiết bị hiện đại cũng đã được hình thành ở Hà Nội, Thành phố Hồ Chí Minh và Vũng Tàu. Ngoài ra, công ty còn tăng cường mạng lưới phục vụ bằng việc xây dựng được hệ thống hỗ trợ di chuyển cấp cứu giữa các bệnh viện, cơ sở y tế của 18 tỉnh, thành phố. Công ty có máy bay phản lực Fancol. 200, với đầy đủ trang thiết bị y tế không lưu, có thể liên lạc với các hệ thống y tế mặt đất ở bất kỳ độ cao nào nhằm đưa người bệnh đi cấp cứu kịp thời.Từ năm 199 đến nay Công ty đã được phép khám và chữa bệnh cho người Việt Nam có nhu cầu. Thời gian qua nền y học Pháp đã phát huy một cách hiệu quả tại Việt Nam. Đến nay, đã có hơn 800 tổ chức kinh có vốn đầu tư nước ngoài tổ chức ngoại giao các nước tại Việt Nam là khách hàng thường xuyên của EAE International SOS. Từ năm 1994 đến năm 1998 đã khám và điều trị cho hơn 90.500 bệnh nhân, di chuyển và cấp cứu an toàn cho gần 800 trường hợp bệnh nhân nước ngoài di chuyển cấp cứu sang các nước khác theo yêu cầu của khách hàng đạt tiêu chuẩn an toàn. Công ty đã nộp ngân sách cho Nhà nước từ 296,5 triệu đồng (năm 1994) lên 4,5 tỷ đồng năm 1998. Nỗi bâng khuâng của người nước ngoài về điều kiện y tế tại Việt Nam giờ đây đã được công ty giải đáp bằng chính hiệu quả khám và chữa bệnh hơn 10 năm qua. Bằng chứng là rất nhiều lá thư cảm ơn và những lời lưu bút còn ghi trong cuốn sổ vàng của công ty. Và đặc biệt, tháng 3 năm 1999 Chính phủ đã cho phép máy bay cấp cứu của công ty được hạ cánh ở hầu hết các sân bay Việt Nam. Oscat/AEA – Việt Nam thật xứng với thành tích mà Tổng cục Du lịch đã đề nghị tặng thưởng cho công ty: Huân chương lao động hạng ba và bằng khen của chính phủ cho 4 cá nhân thuộc công ty. “Hiệu quả mà công ty đạt được không chỉ mang giá trị kinh tế mà còn có ý nghĩa xã hội, góp phần tích cực tạo kiện cần và đủ cho môi trường đầu tư của nước ngoài vào Việt Nam và đó cũng chính là định hướng chiến lược lâu dài trên toàn lãnh thổ Việt Nam của công ty. Việc hiện đại hóa và nâng cao chất lượng các dịch vụ, tăng thêm cơ sở khám và chữa bệnh sẽ là mục tiêu phấn đấu của Công ty hiện tại và trong tương lai, ông Tạ Minh Long, Tổng giám đốc Công ty đã tin tưởng và khẳng định với báo chí như vậy.
Thanh Thanh Vân -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm (25(77))1999.