Giải pháp nào cho khu du lịch cần giờ lúc này

Trong đó đi đầu là Saigontourist với dự án Lâm Viên đảo khỉ, bãi biển 30/4, khu căn cứ rừng Sác đã đưa vào hoạt động. Công ty Phú Thọ Tourist với dự án khu du lịch Vàm Sát với diện tích 2.000 ha cũng đã tổ chức tour chào đón khách. Bên cạnh đó, dự án lấn chiếm biển Cần Giờ đã được ủy ban nhân dân thành phố giao cho Liên hiệp Các Hội khoa học và kỹ thuật Thành Phố Hồ Chí Minh làm chủ dự án cũng đang được các cấp chính quyền và dư luận quan tâm. Ông Trần Văn Long, Phó Tổng giám đốc Saigontourist cho rằng, việc phát triển du lịch sinh thái nhân văn tại Cần Giờ là cần thiết nhằm góp phần phát triển kinh tế xã hội cho địa phương và nâng cao tinh thần dân trí cộng đồng dân cư. Tuy nhiên, để các sản phẩm du lịch thực sự tác động mạnh lên đời sống kinh tế – xã hội và thực sự ăn sâu vào tiềm thức của cộng đồng dân cư cần phải có một chiến lược dài hạn nhằm khơi dậy tiềm năng sẵn có của địa bàn huyện ven biển này. Nhiều khó khăn cũng đã gặp phải trong vấn đề phát triển du lịch, như việc giao thông đi lại từ thành phố Hồ Chí Minh đến Cần Giờ còn gặp nhiều trở ngại. Việc khan hiếm nguồn nước ngọt, trình độ nghiệp vụ của nhân viên du lịch, vấn đề ý thức của du khách, cũng đang đặt ra nhiều bức xúc, nổi cộm nhất là vấn đề vệ sinh môi trường. Hiện nay, do lượng khách du lịch đổ về các điểm vui chơi quá đông đã xảy ra tình trạng làm mất vệ sinh môi trường, một phần do các cấp chính quyền chưa quản lý tốt việc buôn bán của các cá nhân, hộ gia đình. Hiện tại, công ty du lịch sinh thái Cần Giờ đã và đang đẩy mạnh việc xây dựng các tour, tuyến nối các điểm tham quan trên địa bàn Cần Giờ nhằm mở rộng hoạt động du lịch trên địa bàn huyện và phát triển ra các khu vực lân cận, đầu tư xây dựng thêm một số công trình phục vụ vui chơi, nghỉ dưỡng như các trò chơi nhân gian, khu biểu diễn xiếc thú, khu nhà nghỉ dưỡng rừng ngập mặn, bổ sung các loài chim thú có giá trị, tham quan bằng khinh khí cầu…Nếu những dự án này hoạt động mạnh và phát triển tốt đẹp thì sẽ tô thêm những điểm son cho Cần Giờ, đáp ứng được các nhu cầu ngày càng cao của du khách trong và ngoài nước. Điều này cũng tạo được sự tiện lợi, nhanh chóng cho khách du lịch khi vào Việt Nam.
Nguyễn Tiến Đạt – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Làm gì để cần giờ thu hút nhiều khách hơn?

Trong những ngày cuối tuần lượng khách từ các nơi đổ về Cần Giờ rất đông, khoảng từ 2.000 đến 3.000 lượt khách, còn trong ngày lễ, số du khách lên tới trên 4.000 khách. Đó là thông tin do ông Lê Trường Hải, giám đốc Công ty du lịch Sinh Thái Cần Giờ (trực thuộc hệ thống Tổng công ty Du lịch Sài Gòn, Saigon Tourist) đơn vị được Ủy ban nhân dân thành phố giao trọng trách quản lý hai khu du lịch Lâm Viên và bãi biển 30/4 cho biết. Cũng theo ông Lê Trường Hải, tuy còn mới mẻ nhưng khoảng hai năm trở lại đây. Cần Giờ đã trở thành “điểm đến mới” trong sự lựa chọn điểm vui chơi, nghỉ dưỡng của du khách, nhất là du khách trẻ. Nhìn vào con số thống kê có thể thấy được điều này: Năm 1997, tổng số du khách tham quan Lâm Viên đảo khỉ là 27.213 lượt khách, thống kê năm 1999 cho thấy có 42.236 lượt khách đặc biệt từ đầu năm 2000 đến thời điểm 2/9 tổng số khách đã tăng lên đến con số là 104.202 lượt khách, tăng 374,5% so với năm 1997, riêng lượng khách quốc tế tăng 1.414,5% so với thời điểm năm 1997. Những con số báo hiệu sự khởi đầu tốt đẹp. Trên bình diện chúng, du lịch Cần Giờ đã bắt đầu phát triển mạnh. Nhưng làm thế nào Cần Giờ thu hút và giữ chân ngày càng nhiều du khách, trong khi cơ sở hạ tầng của Cần Giờ tuy đã cải thiện, song vẫn chưa đáp ứng đầy đủ nhu cầu của khách hàng?
Về kinh tế, Cần Giờ là đơn vị nghèo nhất thành phố Hồ Chí Minh, dân trí phát triển chưa cao, cơ sở hạ tầng còn nghèo nàn, lạc hậu. Song, các khu vui chơi giải trí còn thiếu, mỏng, thống kê đến cuối tháng 8 năm 2000 toàn huyện chỉ có 2 khu vui chơi giải trí nổi bật là Lâm Viên đảo khỉ và bãi biển 30/4, khách sạn, nhà nghỉ chỉ có 6 khu vực với khoảng 70 phòng, chủ yếu phòng quạt máy và một số phòng máy lạnh, nhà hàng quá ít và chưa phát huy được thế mạnh đặc sản biển. Thế mạnh du lịch Cần Giờ là cảnh quan thiên nhiên hoang dã, nền văn hóa Sa Huỳnh, tiền Ốc Eo, lễ hội Nghinh Ông Thủy Tướng, hệ sinh thái rừng ngập mặn đặc chủng được tổ chức UNESCO công nhận khu dự trữ sinh quyển của thế giới, và xét về lịch sử nơi đây đã góp phần không nhỏ vào các cuộc đấu tranh giải phóng đất nước. Cho nên dự án phát triển Cần Giờ thành khu du lịch sinh thái nhân văn đã được đưa vào áp dụng.
Nguyễn Tiến Đạt – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Sống chung với lũ

Thực ra, đứng về mặt cấu tạo địa hình thì việc đắp đê chống lũ như ở đồng bằng sông Hồng là việc không khả thi, do ở đây kinh rạch chằng chịt và thân đất yếu. Đắp con đê có thể hạn chế được tác hại của lũ nhưng cũng triệt tiêu luôn các nguồn lợi do lũ đem lại và sẽ làm cho miền đồng bằng này cằn cỗi vì thiếu phù sa, cây lúa lớn không được vì bị ngâm phèn chua và hơn thế nữa là cản trở giao thông đường thủy (vốn dĩ vẫn chiếm khoảng 70% lưu lượng giao thông của toàn vùng). Và tất nhiên những chợ nổi hấp dẫn du khách hiện nay cũng sẽ không còn. Vì vậy người đồng bằng đã đề ra các biện pháp dung hòa, vừa hạn chế thiệt hại do lũ gây ra nhưng đồng thời vừa đón nhận được các nguồn lợi do lũ đem lại, đó chính là chương trình sống chung với lũ. Những biện pháp đã và đang được triển khai là: Gieo trồng các giống lúa ngắn ngày, kịp thu hoạch trước khi lũ về (thường cuối tháng 7), Đắp đê tiểu vùng (còn gọi là bờ bao) những khu vực dân cư ở, hay vùng chuyên trồng trọt cây ăn trái, các thị trấn (chẳng hạn như thị trấn Vĩnh Hưng, tỉnh Long An hiện đang sống trong đê bao). Làm nhà trên các giống đất cao nhà trên cọc và nhà trên các phao xi măng (có thể nổi lên khi nước lên). Bên cạnh đó thì chính quyền cũng đã xây dựng thêm các cống thoát nước qua quốc lộ và đào kinh thoát lũ ra biển Tây ở mạn Rạch giá – Hà Tiên (Kiên Giang) như kinh Tuần Thống, Luỳnh Huỳnh, T5… Nhờ các kinh này nên năm nay tứ giác Long Xuyên đã giảm lưu lượng nước đáng kể. Hiện nay cả nước đang cùng, Đồng bằng Sông Cửu Long chống chọi với trận lũ lớn ngoài dự kiến, nhiều đoàn cứu trợ đã đem tiền và quà đến cho bà con vùng lũ. Trong khi đó, có hãng lữ hành lại định tổ chức tour “du lịch mùa nước nổi”. Đây có thể là một ý tưởng táo bạo, vừa giúp cho du khách hiểu được khí hậu đặc thù của miền đồng bằng, vừa là dịp để họ làm công tác từ thiện. Hình ảnh những vị khách phương xa mình mặc áo phao, túi mang theo đồ cứu trợ len lỏi trên những chiếc xuồng ba lá giúp dân đang gặp hoạn nạn, rồi sau đó cùng đi đâm xiên chuột hay trải lưới đặt lờ với họ sẽ đẹp và thú vị biết bao. Ngoài ra lũ còn mang đến nước ngọt và nguồn cá đồng vô tận cho Đồng bằng sông cửu long. Đây là một nguồn lợi chỉ riêng ở Đồng bằng sông cửu long.
Phan Huê – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Chùa bút tháp điểm du lịch hấp dẫn

Nói đến Bắc Ninh, ta không thế không nói đến chùa Bút Tháp. Đây là một chùa cổ, mặc dù đã trải qua những lần rung tu, sửa chữa nhưng chùa vẫn giữ được những chùa vẫn giữ được những nét nguyên sơ hấp dẫn của nó. Chùa được xây dựng từ thời hậu Lê (thế kỷ XVII). Theo lịch sử, chùa được bà Trịnh Thị Ngọc Trúc (vợ vua Lê Thánh Tông) cùng hai nhà sư người Việt gốc Hoa thiết kế. Chùa có tên chữ là “Ninh phúc thiên tự” được xây dựng theo kiểu “nội công ngoại quốc”. Ngoài cùng là Tam Quan, tiếp đến là gác chuông rồi đến Tiền Đường: Tiếp theo là Thượng điện – gian đẹp nhất cả kiến trúc lẫn điêu khắc. Phía ngoài Thượng điện có lan can bằng đá xanh bao quanh, có khắc hình chủ yếu là động vật, điểm xuyết thêm mây, trời, hoa lá… Đáng chú ý là những chim, hưou, khỉ, rồng… đều rất sinh động, thân tình. Bên trong có bày các bộ tượng Tam Thế, Tam Thân và tượng Phật bà Quan âm nghìn mắt, nghìn tay. Những cái tên, những kiểu trúc, điêu khắc và quan cảnh chùa gợi nên một vẻ hoang sơ độc đáo mà hấp dẫn, một nét đẹp rêu phong cổ kính. Pho tượng Quan âm trong chùa có kích thước lớn và đồ sộ: cao 3,7 m, có 11 đầu, 42 bàn tay và 958 tay nhỏ. Điều kỳ lạ là mỗi bàn tay có một mắt, độc đáo hơn nữa là nhịp điệu mỗi cánh tay không giống nhau. Tượng được đặt trên tòa sen Rồng đội, đằng sau là vầng hào quang tảo sáng, bên dưới là các hình trang trí sóng nước sống động như một thủy cung. Đến với chùa Bút Tháp, du khách sẽ được chứng kiến những nét độc đáo tài tình của nghệ thuật kiến trúc và điêu khắc cổ. Nối giữa Thượng điện và Tích thiện là chiếc cầu đá cong mà ngồi ở đấy ta có thể ngắm những nét đẹp riêng của cảnh chùa. Cầu được chạm khắc rất công phu, tinh xảo và bố trí rất hợp lý: đầu cầu là hai con sư tử và thành cầu là những kiểu chạm trổ cổ quen thuộc, rất hài hòa. Đấy là chưa kể đến một công trình nghệ thuật độc đáo của chùa: tòa “cửu phẩm Liên Hoa”. Tòa bằng gỗ, gồm 9 tầng có khắc tượng phật xung quanh. Điều đặc biệt là nó có thể quay được và không hề phát ra tiếng kêu dù được làm từ mấy thế kỷ! Đến với chùa là đến với một điểm du lịch mang tính nhân văn cao. Trong chùa, có nhiều cổ vật quý giá, nhiều tháp to, nhỏ rất đẹp mà ở những tháp ấy là nơi đặt xá lị của các thiền sư xưa.
Ngọc Bích – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Vì sao phải đội mũ bảo hiểm khi đi mô tô, xe máy?

Theo thông tư số 312/2000/TT/BGTVT ra ngày 10/8/2000 của Bộ giao thông vận tải nước Việt Nam, kể từ ngày 1/9/2000 việc đội mũ bảo hiểm sẽ được áp dụng đối với tất cả mọi người đi mô tô, xe máy trên đường trường, trên các quốc lộ mới nâng cấp, cải tạo và đường đi vào các thành phố lớn như Hà Nội, Hải Phòng, Đà Nẵng và Thành phố Hồ Chí Minh. Sau một thời gian dài, để người dân quen dần với việc đội mũ bảo hiểm, từ ngày 1/1/2001 đội mũ bảo hiểm khi đi mô tô, xe máy trên các quốc lộ sẽ trở thành vấn đề bắt buộc đối với mọi công dân. Như vậy, kể từ thời điểm 1/1/2001, người nào đi xe máy trên những đoạn đường qui định phải đội mũ bảo hiểm mà không chấp hành, sẽ bị xử phạt hành chính theo qui định của pháp luật. Loại mũ bảo hiểm được qui định tại thông tư này phải là mũ được sản xuất theo tiêu chuẩn ISO 1873 – 1997 hoặc tiêu chuẩn Việt Nam TCVN 5756 – 1993 và được Cục đăng kiểm, kiểm định đảm bảo về chất lượng. Thông tư 312/2000/TT/BGTVT toát lên tinh thần đôi mũ bảo hiểm là nhằm giảm chấn thương sọ não gây ra tử vong hoặc để lại di tật cho người ngồi trên mô tô, xe máy khi bị tai nạn giao thông trên đường. Điều này hoàn toàn có cơ sở, vì những năm gần đây tai nạn mô tô, xe máy gây ra chấn thương sọ não có chiều hướng ngày càng tăng. Theo số liệu thống kê của bệnh viện chợ Rẫy (Thành phố Hồ Chí Minh) năm 1998 số người nhập viện chấn thương sọ não là 5.655 người và sang năm 1999 con số này là 8.267 người. Trong số các vụ tai nạn xe máy xảy ra 6 tháng đầu năm 2000 thì chấn thương sọ não cũng chiếm tới 70%. Vẫn theo thống kê trên, số người phải mổ và tử vong do chấn thương sọ não cũng liên tục tăng từ 906 người chết năm 1998, lên tới 994 người chết năm 1999. Đây là tai nạn rất nghiêm trọng, không những gây tốn kém về tiền của mà còn để lại ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe của người dân. Một lý do khác mà các nhà quản lý đưa ra là trên 65% số vụ tai nạn giao thông có khoảng 13.000 vụ tai nạn xe mô tô mà như ngành Y tế cho biết thì tai nạn xe mô tô luôn đi cùng với chấn thương sọ não. Căn cứ vào các con số mà các nhà quản lý đưa ra ở trên thì việc phải đội mũ bảo hiểm khi đi xe máy là hết sức cần thiết.
Hồng Hà – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Phòng chống say nắng

Mùa hè nóng nực với ánh sáng mặt trời gay gắt thường hay gây ra cho tất cả mọi người chúng ta một bệnh gọi là chứng say nắng. Nếu được cấp cứu và xử lý kịp thời, đúng phương pháp thì nạn nhân có thể khỏi hoàn toàn. Say nắng thường gặp ở bất kỳ đối tượng nào, nhưng đa phần là ở những người ít “dầm mưa dãi nắng”, đặc biệt hay gặp ở trẻ em. Trong những ngày hè trời nắng như đổ lửa, trong bầu khí quyển có rất nhiều tia tử ngoại (còn gọi là tia cực tím) và các tia hồng ngoại, tiếp xúc trực tiếp với ánh nắng, các tia ánh sáng này sẽ tác động lên nhiều bộ phận của cơ thể, chủ yếu là da và gây ra nhiều biến đổi có hại. Nếu ta ra đường mà không đội nón, mũ hay các phương tiện che nắng khác, các tia tử ngoại sẽ chiếu vào vùng đầu và tác động vào vùng gáy gây rối loạn trung tâm điều nhiệt của thần kinh hành tủy và gây ra chứng say nắng. Người bị say nắng có thể bị ngất xỉu, cơ thể nóng hầm hập, mặt đỏ tía tai, tim đập rất nhanh, thân nhiệt tăng cao. Nếu không được cấp cứu kịp thời nạn nhân có thể tử vong nhanh chóng do suy hô hấp và tuần hoàn. Cần phải nhanh chóng đưa người bị say nắng vào nơi râm mát, cởi hết quần áo ngoài và nằm ở nơi thoáng mát. Lấy khăn mặt ướt đắp lên nhiều vùng của cơ thể, nhất là vùng trán, hai bên thái dương và gan bàn chân, đồng thời lau ướt toàn thân để mau chóng hạ thấp dần thân nhiệt. Dùng quạt tay hoặc quạt máy quạt nhè nhẹ (chú ý không quạt thốc quạt tháo). Thỉnh thoảng đặt tay lên trán để theo dõi xem thân nhiệt đã giảm đi chưa để điều chỉnh số lần dùng khăn ướt. Khi nạn nhân đã tỉnh táo, nên cho uống nước chanh hay nước cam mát (chú ý không dùng loại nước có ga), uống từ từ và uống nhiều (2 – 3 cốc to) để tạo thuận lợi cho việc ra mồ hôi và đi tiểu tiện. Không cần dùng các loại thuốc giải cảm, thuốc hạ nhiệt và nhất là không được đánh bắt gió như các trường hợp cảm cúm khác.
Đến thăm đền thờ Nguyễn Trãi ở Khuyến Lương, khách tham quan không khỏi chạm lòng bởi sự hoang phế và lạnh lẽo. Mong rằng, ngành văn hóa thông tin Hà Nội quan tâm xem xét để có sự đánh giá đúng đắn về một di tích gắn liền với cuộc đời của vị anh hùng dân tộc người đã được Unesco công nhận là một trong những doanh nhân văn hóa thế giới.
Kiều Hương – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Vẻ đẹp của hang lạng

Thần là con rắn hóa thân thành chàng trai tuấn tú vẫn thường đến giúp việc nhà Thổ Lang xóm Lạng. Nhiều hôm chàng giúp nàng Bạch, con gái Thổ Lang cấy lúa trên những thửa ruộng ở đồng Lạng. Chàng nhổ mạ, cấy gặt nhanh hơn hết thảy mọi người. Dần dà, nàng Bạch đem lòng yêu mến chàng. Một hôm ăn xong, chàng lên giường trùm chăn ngủ. Do ngủ say, vô tình cựa quậy chàng để hở ra ngoài chăn nguyên hình hài một con rắn trắng. Quan Thổ Lang xua đuổi con rắn trắng ra khỏi nhà, nhắc nhở con gái tránh bị rắn hóa thân người lừa lọc cám dỗ. Một hôm, nàng dệt vải, con sợi rơi lăn mãi lăn mãi xuống ao sâu. Nàng ra ao vớt con sợi về thì bị ốm chết. Quan Thổ Lang biết con gái mình đã bị rắn bắt đi làm vợ. Dân làng phải đem xác nàng Bạch chôn cao trên đỉnh núi Ten để rắn không lấy được xác nàng đi. Nhưng rồi rắn làm mây mưa tầm tã rạch ngang dọc núi Ten thành sông thành suối để chở xác vợ về hang Lạng sống với mình. Từ đấy, người ta phải cúng rắn thần và nàng Bạch, cầu phù hộ cho mưa gió thuận hòa để có nước cày cấy. Hang Lạng được coi là Thủy cung của thần bảo hộ xóm Lạng. Sau này, người ta mới dựng đình Lạng để các ngày lễ có nơi cầu tế thần phù hộ cho dân khang vật thịnh. Rắn và nàng Bạch từ lâu đã là thành hoàng của người Xuân Sơn. Giống như nhiều làng Việt, thành hoàng đều có đền, miếu yên tĩnh để nghỉ ngơi. Miếu thờ Thành Hoàng cũng có ban thờ để các ngày sóc vọng, ông mo của các làng người Mường thắp hương cúng thần. Hàng năm vào các ngày tiệc lớn, người ta mới rước thần từ miếu ra đình để cầu tế. Làm xong lại rước thần về ngự ở miếu cũ. Hang Lạng cũng như miếu của làng Việt, là nơi thần ở. Thần là loài sống ở dưới nước nên gọi hang Lạng là Thủy cung. Các ngày sóc, vọng (mồng 1, rằm) hàng tháng, ông mo lại vào hang thắp hương cúng thần. Chỉ các ngày tiệc của làng. Lễ cầu mùa lễ mở cửa rừng, ngày kỵ của vợ thần… Người ta mới tổ chức tế lễ ở đình Lạng… Lễ cúng thần bao giờ cũng có gạo và trứng. Gạo là sản phẩm lúa nước, là âm tính thuộc về thế giới của loài rắn sống dưới nước. Còn trứng biểu tượng cho chim ở trên rừng thuộc về dương. Truyền thuyết thần hang Lạng và tục thờ cúng của người Mường Xuân Sơn phản ánh tư duy thần thoại của tộc người Việt cổ làm lúa nước sống ở vùng Xuân Sơn này.
Nguyễn Hữu Nhàn – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Những người chăn nuôi hươu ở bắc cực

Đó là những người Lapông sống phân tán ở 4 quốc gia Bắc u trên một diện tích là 500.000 km gồm 45.000 người và phân bổ ở Na Uy, 25.000 người Thụy Điển, 12.500 người, Phần Lan là 5.000 người và Nga là 2.500 người. Người Lapông đặt tên gọi dân tộc mình là “Xam”, họ không thích gọi tên là Lapông vì danh từ này theo tiếng Thụy Điển là người ăn mặc rách rưới. Về nguồn gốc, người Lapông là những bộ tộc sống ở Tây Á. Cách đây 8.000 năm khi đợt băng hà cuối cùng bao phủ châu u bắt đầu rút lui thì người Lapông cũng di chuyển theo lên phía bắc tới Bắc u để săn thú và chăn nuôi Hưu Bắc Cực (Tuần Lộc). Người Lapông ở Nauy, Thụy Điển thường có đàn Hưu Bắc Cực đông tới 2.000 con. Vào mùa đông, họ chăn thả ở vùng ven biển Ban-tích nơi có khí hậu được sưởi nóng bởi các dòng Hải lưu nóng từ biển nhiệt đới Đại Tây Dương đi lên. Song vào mùa hạ, vùng duyên hải Bắc Băng Dương cũng rất phong phú về rêu và địa y, nên người Lapông vào tháng 5 hàng năm di chuyển đàn Hươu của họ lên phía bắc, tới các đảo hoặc các vùng thuộc duyên hải Bắc Băng Dương. Hành trình di cư dài khoảng 200 đến 300 km và thường phải đi mất 11 ngày. Vào tháng 5, khi đàn gia súc bắt đầu di cư thì cũng là lúc các sông ở Na uy bắt đầu tan băng, nhiệt độ vẫn còn lạnh tới – 20 độ C đặc biệt có những ngày còn lạnh tới – 50 độ C, tại các vĩ tuyến nằm ở phía bắc đường vòng cực ngay từ đầu tháng 5, người chủ đàn gia súc có tới 2.000 con Hươu phải chuẩn bị khá vất vả. Họ chất đầy lên xe đủ các thứ nào là bánh mì, khoai tây, thịt hưu sáy khô, dây thừng, xăng dầu, lều bạt… xưa kia mỗi lần di chuyển các đàn gia súc, người Lapông phải dùng xe trượt do chó kéo, hưu kéo, xong ngày nay họ đã dùng xe mô tô trượt tuyết để di chuyển chăn thả hưu. Nhờ có xe này mà một đàn Hươu trước kia phải dùng tới 12 người thì ngày nay chỉ cần tới 3 người để chăn thả chúng. Cũng vậy, nhờ có xe mô tô trượt tuyết, người chủ đàn gia súc hàng ngày có thể về ngủ tại nhà, chỉ cần để lại ít người trông coi đàn gia súc vào ban đêm. Vào những ngày đầu di chuyển, đoàn người và gia súc lặng lẽ hành quân dưới một bầu trời trong xanh và để lại đằng sau một cảnh quan buồn tẻ gồm các đồi núi lượn sóng nhẹ với lớp phủ thực vật duy nhất là những cây thông lùn còi cộc vì giá rét.
Lê Trọng Túc – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Có không, nhu cầu người dân?

Theo số liệu thống kê của cục văn hóa thông tin cơ sở, hiện nay trên toàn quốc có trên 1.000 nhà văn hóa. Với số lượng như trên, hàng năm tại các nhà văn hóa này sẽ có thể thu hút một lượng khá đông người đến tham gia các hoạt động văn hóa, văn nghệ, vui chơi giải trí. Tuy nhiên, thực tế cho thấy ở nhiều nơi, mặc dù có nhà văn hóa nhưng các hoạt động tại chỗ để phục vụ nhu cầu người dân còn rất thiếu và đơn điệu, dẫn đến tình trạng ai chẳng muốn đến nhà văn hóa. Trước thực trạng đó nhiều người đặt câu hỏi có nên để các nhà văn hóa tồn tại như hiện nay?
Trong vài năm trở lại đây, cùng với sự phát triển của nền kinh tế nước nhà, các loại hình vui chơi giải trí hiện đại của nước ngoài đã nhanh chóng tràn ngập vào nước ta, chính vì vậy có nhiều ý kiến cho rằng, hiện nay người ta hướng ngoại nhiều hơn và thờ ơ với nhà văn hóa. Điều này có hoàn toàn đúng? Nằm ở giữa trung tâm thủ đô, Nhà văn hóa Quận Hoàng Kiếm được coi là một điểm sáng trong số 40 nhà văn hóa của Hà Nội. Mặc dù còn khó khăn về cơ sở vật chất nhưng chưa được sự quan tâm của các cấp lãnh đạo, nhà văn hóa đã có được một số thuận lợi để hoạt động tốt theo báo cáo kết quả tháng 10 cho biết đầu năm 2000, các câu lạc bộ hưu trí và vũ hội cổ điển tại đây được duy trì thường xuyên và thu hút 11.000 lượt người tham gia. Thư viện mở cửa 7 buổi trên một tuần mà cũng phục vụ hàng nghìn lượt người đến đọc sách truyện. Hội trường nhà văn hóa Trung tâm tỉnh Hà Tây chỉ có 400 ghế ngồi nhưng mỗi khi có các đoàn nghệ thuật biểu diễn thường phải kê thêm ghế để phục vụ 800 người. Tuy nhiên như lời ông Nguyễn Lâm Bằng “nhu cầu của mỗi người đến nhà văn hóa là có nhưng chưa trở thành một thói quen thường xuyên và cần phải xã hội hóa toàn dân”
Đến nay Fiditourist đã hoàn thiện guồng máy quản lý có tính quản lý chuyên nghiệp với lượng nhân viên lên đến 240 người. Ngồi bên tách trà, anh Nguyễn Việt Hùng cứ tiếc rẻ vì đã không kịp chuẩn bị đưa Fiditourist tham gia bình bầu Top Du lịch do Tổng cục Du lịch đề xướng. Vì yếu tố thị trường mà gần 2 năm nay anh đã xuôi ngược khắp 5 châu để làm nên bộ sưu tập tour chào bán cho khách Việt Nam tham gia tour đến vùng Trung Đông (Ai Cập, Dubai, Ấn Độ, Nepal, Israel), Úc, Nam phi, Tây u…
Hồng Hà – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000

Nụ hôn cướp đi tính mạng

Một người phụ nữ Nhật Bản 34 tuổi sống ở thủ đô Tokyo cách đây không lâu, khi vừa được chồng hôn một cái đột nhiên tím tái mặt mày, ngã lăn xuống đất chết. Kết quả khám nghiệm tử thi cho thấy người chết do bị chứng dị ứng quá mạnh. Các bác sĩ cho rằng, nguyên nhân có thể do trong nước bọt của người chồng có một chất hóa học nào đó hoặc một loại khí tan được phân hủy do bệnh đái đường của người chồng đã gây ra phản ứng dị ứng dẫn đến cái chết của người vợ. Sau khi bi kịch diễn ra, người chồng do quá đau buồn nên đã tự trách mình sơ ý không nhớ ra bệnh tật của mình để đến nỗi gây ra cái chết cho người vợ yêu quý. Anh ta nói, cách đây mấy năm khi biết được vợ mình bị mắc bệnh dị ứng, anh đã bỏ việc ở nhà máy sơn, không ngờ, chỉ vì một lúc không để ý mà hậu quả không thể nào cứu vãn lại được nữa.
Tin tức trong ngày
Loài trâu uống nước bằng chân
Ở châu Phi có một loài trâu kỳ lạ được mỹ danh là “loài động vật quý hiếm”, bởi vì nó có thể dùng 4 chân của mình để uống nước. Theo sự phát hiện của các nhà giải phẫu học, 4 chân của loài Trâu này có cấu tạo hoàn toàn khác với các loài trâu bò thông thường khác. Ở phần sát với đế bàn chân của chúng có cấu tạo như một túi khí. Điều làm cho người ta kinh ngạc là cái túi khí có tác dụng tự động hút nước này lại có đường thông với dạ dày của chúng. Mỗi khi muốn uống nước, loài động vật này bước xuống một vũng nước hoặc sông, suối, chỉ sau vài phút ngâm chân trong vũng nước là có thể uống no căng bụng nước, hơn nữa, tốc độ uống nước của nó nhanh gấp mấy lần so với các loài trâu, bò khác.
Những con ấu trùng phải tìm nơi sống ký sinh tại mang những con cá hồi trong 10 tháng. Cuộc tìm kiếm nơi ký sinh này cũng rất là khó khăn, thường một triệu ấu trùng chỉ có một con tìm được cuộc sống mới ở mang cá hồi. Những ấu trùng khác sau 4 ngày mà không tìm được nơi ký sinh sẽ chết. Ấu trung sống ký sinh trong mang cá hồi 10 tháng thì rời chỗ ở. Lúc này trai đã có chiều dài 1 cm và sống ở đáy dòng chảy sông suối. Cuộc đời của trai ngọc kéo dài tới 100 đến 116 năm và tới tuổi 20 các trai ngọc đực, cái mới có khả năng sinh sản.
Thanh Hà – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 2000