Chúng tôi đã sẵn sàng

Đúng một tuần nữa, Đại hội Đảng toàn quốc lần thứ IX sẽ chính thức khai mạc tại Hà Nội. Có nhiều vấn đề trọng đại phải chuẩn bị, riêng việc ăn ở của các đại biểu tưởng chừng là chuyện “hậu trường” song lại không đơn giản chút nào. Phóng viên báo Du lịch đã ghi lại công tác chuẩn bị tại một số khách sạn, nhà khách vinh dự được phục vụ đại biểu về dự Đại hội Đảng.
Từ chu đáo nhất
Cuối tháng trước, khách sạn Tây Hồ (Công ty Du lịch Dịch vụ Tây Hồ) vừa khánh thành Phòng họp đa năng với tổng số vốn đầu tư hơn 4,9 tỷ đồng. Công trình gồm phòng ăn (tầng 1) 250 chỗ, phòng họp (tầng 2) 400 chỗ với hệ thống trang âm hiện đại xứng đáng đưa vào phục vụ Đại hội Đảng. Chưa hết, khách sạn còn sơn, quét vôi tổng thể, sữa chữa một số thiết bị nội thất với chi phí khoảng 500 triệu đồng. Đối với những cán bộ công nhân viên làm việc tại đây từ 10 năm trở lên, phục vụ Đại hội Đảng toàn quốc không phải là chuyện lạ lẫm. Có khác ở chỗ, khách nghỉ tại khách sạn lần này là đại biểu trong nước chứ không phải khách mời quốc tế như hai lần trước. “Dù khách là ai, chúng tôi vẫn phải chuẩn bị tuyệt đối chu đáo và an toàn, đặc biệt chú trọng khâu ăn, nghỉ” – bà Nguyễn Thị Anh Điêng, Giám đốc Công ty Du lịch Dịch vụ Tây Hồ khẳng định. Đúng rồi, chuyện lo ăn uống, ngủ nghỉ cho khách quý còn ai làm tốt bằng những người kinh doanh khách sạn! Ông Nguyễn Quang Hiệp – Quản đốc khối Dịch vụ ăn uống cho biết: “Khách sạn trực thuộc Ban Tài chính quản trị Trung ương nên nên càng phải phục vụ khách nhiệt tình hơn, kiên quyết không để xảy ra sai sót về nghiệp vụ”.
Đối với bà Kiều Thanh – Phó Giám đốc khách sạn Thắng Lợi (Công ty Khách sạn Du lịch Thắng Lợi), tất cả các khâu đều quan trọng: “Cả khách sạn là một dây chuyền liên quan chặt chẽ. Từ người mở cửa xe, lễ tân, nhà hàng, ăn uống đến phục vụ buồng phòng đều phải tận tình. Bất kỳ sơ sẩy nhỏ cũng ảnh hưởng uy tín khách sạn”. Các đại biểu đến từ 3 miền Bắc – Trung – Nam, có cả đồng bào dân tộc ít người nên khách sạn phải cố gắng tìm hiểu khẩu vị của từng khách để chọn thực đơn phù hợp. Trong thời gian đại biểu nghỉ tại khách sạn, thực đơn thay đổi từng bữa, tính sơ sơ cũng phải 400 – 500 món ăn, trong khâu phục vụ buồng phòng cho đại biểu, khách sạn lựa chọn những nhân viên nhiệt tình, nhiều kinh nghiệm nhưng phải trẻ. “Trẻ mới nhanh nhẹn được” – bà Thanh giải thích.
Khách sạn La Thành (Văn phòng Chính phủ) đón 9 đoàn với khoảng 180 đại biểu, ở đây, việc chuẩn bị phục vụ Đại hội Đảng triển khai từ rất sớm – tháng 7 năm 2000, khách sạn đã nâng cấp 100 buồng, sữa sang sân vườn, cải tạo hai sân quần vợt… Cách đây hai tuần, khách sạn đã cho bộ phận bếp nấu thử đồ ăn để kiểm tra chất lượng. Giám đốc khách sạn Nguyễn Văn Sỹ là người cẩn thận nên ông hạn chế các món ăn cứng hoặc có xương…
Đến chặt chẽ nhất
Chưa lúc nào, vấn đề giữ gìn an ninh trật tự và vệ sinh an toàn thực phẩm của các khách sạn đặt ra gắt gao đến vậy. Khách sạn Tây Hồ ký hợp đồng yêu cầu bên cung cấp thực phẩm phải cam kết đảm bảo chất lượng tươi, sạch. Tại khách sạn La Thành, các lực lượng phục vụ hàng ngày phải họp giao ban, rút kinh nghiệm kịp thời tình huống có thể phát sinh…
Nhà khách 37 Hùng Vương (Văn phòng Quốc hội) đón tiếp lượng đại biểu lớn nhất: 21 đoàn với gần 300 đại biểu. Để đảm bảo an toàn và tránh lộn xộn, trong những ngày diễn ra Đại hội, nhà khách sẽ không đón tiếp bất cứ khách nào khác. Người ra vào nhà khách được kiểm tra nghiêm ngặt, nhân viên phục vụ phải đeo phù hiệu. Ban giám đốc nhà khách đặc biệt chú trọng vấn đề vệ sinh an toàn thực phẩm. Rau sống, tiết canh… sẽ không có trong thực đơn. Tất cả hàng hóa đưa vào phải qua kiểm tra của cơ quan an ninh và y tế. Thức ăn sau khi chế biến phải lưu lại để kiểm nghiệm…
Ngoài quy chế của Tiểu ban Bảo vệ Đại hội, các khách sạn, nhà khách đều lập nội quy khá chặt chẽ dành riêng cho cán bộ công nhân viên. Ngày 7/4, Công ty Du lịch Dịch vụ Tây Hồ triệu tập toàn thể cán bộ công nhân viên để phổ biến nội quy đến từng người. Nhân viên phục vụ đại biểu phải niềm nở, lễ phép, ân cần nhưng không được giao tiếp với đại biểu ngoài nhiệm vụ được giao. Tuyệt đối không được xem hoặc sử dụng tư liệu của đại biểu. Không bàn tán hay thông báo cho người khác việc ăn ở, làm việc của đại biểu. Khách sạn La Thành còn quy định chi tiết hơn: không mang hộ, mua hộ bất cứ thứ gì cho đại biểu khi chưa có ý kiến của lãnh đạo khách sạn… Tất cả các điều khoản trên nhằm mục đích bảo mật phòng gian tối đa cho đại biểu.
Đến lúc này, các khách sạn và nhà khách đã hoàn tất công việc chuẩn bị. Tuy nhiên, có lẽ các cán bộ công nhân viên chỉ thực sự yên tâm khi khách quý rời đi mà mọi việc đều suôn sẻ. Chúng tôi chia sẻ nỗi lo toan, vất vả của họ khi đảm đương trọng trách này nhưng cũng muốn nói rằng đầy là niềm vinh dự, tự hào mà chỉ những người làm khách sạn mới có được. Và nhờ họ, ngành Du lịch không đứng ngoài cuộc trong thời điểm trọng đại của đất nước.
Hiếu Hiền – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 15(180)2001

Cần có chế độ đãi ngộ với nghệ sĩ – Phần 2

Đó cũng là điều dễ hiểu, khi các em muốn tự khẳng định mình với cuộc đời và công chúng.
Cần phải có chế độ đãi ngộ xứng đáng đối với các nghệ sĩ.
Phải rất vất vả trong thời gian như vậy, thế nhưng khi ra trường các em có bao nhiêu cơ hội để cống hiến tài năng của mình cho xã hội? Trong số gần 10 trường đào tạo văn hóa nghệ thuật chúng tôi tìm đến thì chỉ duy có trường xiếc và trường múa Việt Nam là không đủ cho cầu, có nghĩa là hàng năm số học sinh của hai trường này ra trường đều có việc làm ngay đúng với chuyên môn. Còn các trường khác thì các em tự lo xin việc, vì thế tỷ lệ làm nghề rất thật so với tổng số tốt nghiệp ra trường. Số còn lại, vì không xin được việc làm tại các nhà hát hoặc các Đoàn nghệ thuật nên đã rẽ ngang làm nghề khác, bỏ phí mấy năm trời đào tạo, gây lãng phí không nhỏ. Đó là chưa kể tình trạng trên đã gây tâm lý hoang mang cho các bậc phụ huynh có con em đang và sẽ vào học tại các trường văn hóa nghệ thuật. Khổ công rèn luyện nghệ thuật từ 4 – 7 năm trời để rồi đi bán cà phê, làm tiếp thị cho các hãng bia… thì làm sao khỏi xót xa.
Đến với các nhà hát các Đoàn nghệ thuật, chúng tôi biết: chế độ ưu đãi của các anh em nghệ sĩ tại các đoàn hầu như rất thấp. Với mỗi đêm diễn, một nghệ sĩ múa rối bồi thường từ 12.000 đ -20.000 đ, còn nghệ sĩ kịch nói có thể cao hơn một chút nhưng nói chung là không đủ đảm bảo được đời sống và sức khỏe. Nhiều nghệ sĩ đã phải xoay xở nghề phụ để kiếm tiền thêm thu nhập, như thế làm sao họ có thể chuyên tâm để cống hiến cho nghệ thuật?. Ta vẫn hay thường chê nào là phim Việt Nam không hay, kịch Việt Nam dở ẹc, ca sĩ Việt Nam hát nhạc thếch… thế nhưng sự yếu kém này không hẳn do trình độ và năng lực chuyên môn của các nghệ sĩ. Kém là một phần vì họ bận tâm “đánh vật” với cuộc sống thường ngày để tồn tại. Các cụ xưa vẫn nói “Có bột mới gột nên hồ”, vì thế để có được những hỉm, những vở kịch hay, bài hát mượt mà… thì nên chăng, trước tiên nhà nước cần kịp thời có những chế độ đãi ngộ thích hợp đối với các nghệ sĩ để họ yên tâm làm việc, cống hiến cho đời những tác phẩm nghệ thuật đích thực.
Đoàn làm phim truyền hình Liên Bang Nga chuẩn bị vào Việt Nam thực hiện một phóng sự về Việt Nam phục vụ khán giả Nga nhân chuyến thăm quan Việt Nam của đoàn cao cấp Chính phủ Liên Bang Nga. Trung tâm Hợp tác Báo chí truyền thông quốc tế sẽ đón đoàn.
Liên đoàn Xiếc Việt Nam và Nhạc viện Hà Nội phối hợp với Đại sứ quán Úc tại Hà Nội tổ chức buổi hòa nhạc cho ban nhạc Úc tại rạp xiếc Trung ương vào trung tuần tháng 2 – 2001, và tổ chức một số buổi dạy, nâng cao nghiệp vụ cho sinh viên Nhạc viện Hà Nội trong tháng 2 – 2001.
Anh Đức – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 7(172)2001

Cần có chế độ đãi ngộ với nghệ sĩ – Phần 1

Cần có chế độ đãi ngộ thích hợp đối với các nghệ sĩ.
Song song với sự phát triển vượt bậc của các ngành kinh tế như: công nghiệp, nông nghiệp, du lịch, thương mại… Ngành văn hóa nghệ thuật cũng cần có sự tự tin bước vào thiên niên kỷ thứ ba với tư thế đỉnh đạt và vững chắc. Muốn vậy chúng ta phải có một đội ngũ hùng hậu những văn nghệ sĩ trẻ trung nhưng già dặn về chuyên môn. Làm thế nào để tạo dựng được các thế hệ văn nghệ sĩ có trình độ, yêu nghề và cống hiến hết mình cho nghệ thuật? Điều đó phụ thuộc vào một yếu tố khá quan trọng, có tính chất quyết định là chính sách đãi ngộ chính đáng của nhà nước đối với những người làm nghệ thuật.
Nhọc nhằn và gian truân.
Địa chỉ chúng tôi tìm đến đầu tiên là Trường Nghệ thuật xiếc Việt Nam. Đây là nơi đào tạo xiếc duy nhất của cả nước – nơi đã sản sinh ra biết bao nhiêu nghệ sĩ xiếc tài ba không chỉ nổi tiếng ở trong nước mà cả ở trường Quốc tế. Nói đến nghệ thuật xiếc, ai cũng biết rằng nó đòi hỏi sự khéo léo kèm theo một thể lực sung mãn… Thế nhưng có mấy ai hiểu được để có được sức khỏe và sự khéo léo như vậy thì những người nghệ sĩ đã phải khổ công rèn luyện, nhiều lúc còn có nguy hiểm đến cả tính mạng khi tận những tiết mục khó như: đu bay, thăng bằng… Nhìn những giọt mồ hôi nhễ nhại trên những khuôn mặt trẻ của các học sinh trong thời tiết se lạnh, chúng tôi cảm nhận sâu sắc được nỗi vất vả thật sự của các em trong những buổi tập. Hiểu được tâm tư của chúng tôi, ông Nguyễn Văn Đức – Hiệu trưởng cho biết – “Xiếc là một ngành nghệ thuật có đặc thù riêng, đòi hỏi một cách khắc nghiệt ở mỗi diễn viên sự tự giác trong luyện tập và lao động nghệ thuật nếu không, khi ra nghề, anh có thể phải trả giá rất đắt bằng chính sinh mạng của mình…”
Rời trường xiếc, chúng tôi đến Trường múa Việt Nam. Trường có một khuôn viên rộng với hai tòa nhà bốn tầng vừa là sàn tập. vừa là nơi học tập của các em học sinh. Trái với “dân xiếc” “dân múa” trông mềm mại, yểu điệu thướt tha, nhưng như thế không có nghĩa nghề máu không phải luyện tập một cách khó khăn vất vả. Bên trong sự mềm mại thướt tha đó là cả một sức mạnh tiềm ẩn, mà ta có thể thấy rất rõ khi các nghệ sĩ biểu diễn máu trên sân khấu. Những điệu vũ Balê, Ôpêra với những mũi chân thoăn thoắt di chuyển nhưng rất vững vàng như ta đi bằng cả bàn chân vậy. Có được điều đó không phải dễ, họ phải rèn luyện từng ngày, từng giờ trong 7 năm ròng liên tục. Ông Trần Quốc Cường – Phó hiệu trưởng của trường cho biết: Trong 7 năm các em phải vừa học chuyên môn, vừa học văn hóa vì vậy cường độ làm việc rất căng thẳng, nhiều em vì lý do sức khỏe phải bỏ dở giữa chừng. Tưởng rằng chỉ có “dân xiếc” và “dân múa” đòi hỏi khắc khe như vậy, nhưng không ngờ khi đến Trường đại học Sân khấu – Điện ảnh, Nhạc viện Hà Nội, Đại học Mỹ thuật Yết Kiêu… chúng tôi đều được chứng kiến sự rèn luyện bền bỉ và nghiêm túc trong chuyên môn của các em học sinh, sinh viên tại nơi này.
Anh Đức – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – năm 7(172)2001

Phó Tổng cục trưởng Phạm Từ

Phó Tổng cục trưởng Phạm Từ tiếp đoàn Nghị sĩ Quốc hội Thụy Sĩ
Ngày 8/2/2001 tại Hà Nội, Phó Tổng cục trưởng cục Du lịch Phạm Từ đã tiếp đoàn đại biểu Nghị sĩ Thụy Sĩ do ngài Ulrich Fischer dẫn đầu đang đang ở thăm nước ta. Phó Tổng cụ trưởng Phạm Từ thông báo tình hình phát triển của Du lịch Việt Nam, trong đó nhấn mạnh chủ trương lớn của phát triển trong thời gian tới, gồm 4 điểm: Tập trung xúc tiến du lịch ở nước ngoài, đặc biệt ở những thị trọng điểm; Không ngừng nâng cao chất lượng sản phẩm du lịch; Quan tâm đào tạo nguồn nhân lực trong ngành Du lịch; Đề xuất với chính phủ và các ngành thường xuyên đổi mới, tạo thông thoáng cho khách du lịch vào Việt Nam. Phó Tổng cục trưởng mong rằng sau chuyến thăm Việt Nam, các Nghị sĩ và quan chức cấp cao của Quốc hội Thụy Sĩ có những đóng góp tích cực để thúc đẩy mối quan hệ giữa các ngành Du lịch hai nước.
Trưởng đoàn Ulrich Fischer đánh giá cao tiềm năng du lịch của Việt Nam, trong đó thế mạnh là du lịch văn hóa, du lịch sinh thái. Ngài cho biết: “Quốc hội Thụy Sĩ đã thông qua một số điều luật, biện pháp để bảo tồn và giữ gìn tài nguyên du lịch sinh thái. Hy vọng rằng, Việt Nam đã và đang có những hành động tích cực về vấn đề này.
Cúng tại buổi tiếp, các thành viên trong đoàn đã trao đổi với Phó Tổng cục trưởng Phạm Từ về công tác tuyên truyền quảng bá, mối quan hệ hợp tác của Du lịch Việt Nam trong khu vực, giữ gìn môi trường thiên nhiên… Hai bên cùng khẳng định, du lịch không chỉ để thu lợi nhuận, mà là cơ hội để giao lưu văn hóa, tăng cường hiểu biết lẫn nhau giữa các quốc gia trên thế giới.
Triển lãm làng nghề thủ công mỹ nghệ truyền thống.
Sau gần hai năm nghiên cứu và đầu tư chiều sâu vào những làng nghề thủ công truyền thống, Công ty Hoa Lư đã tuyển chọn nhiều mặt hàng thủ công truyền thống của các làng nghề Việt Nam: Tranh thêu tay của Tây Hồ, Đà Lạt, Gỗ Bắc Hà, gốm Bát Tràng, Hải Dương, Quảng Ninh, có loại đèn, chân đèn bằng gốm, chao đèn bằng chũi, bằng lụa tơ tằm, vải tơ lụa Vạn Phúc do các nghệ nhận nổi tiếng Hà Đông dệt.
Ngoài ra, còn có sự góp mặt của các làng nghề thủ công các tỉnh như: Bắc Ninh, Bắc Giang, Hà Tây, Đà Lạt, Hà Nội, TP Hồ Chia Minh. Triển lãm còn có các sản phẩm áo thêu tay, tranh tay, tranh gốm giới thiệu và bán sản phẩm cho du khách trong nước và quốc tế. Do công ty đã hợp tác với các nghệ nhân và đầu tư vốn cho sản xuất nên các sản phẩm đều có mẫu mã độc đáo. Triểm lãm mở cửa từ ngày 10 – 18/2 tại 17 -19 Phố Đăng Dung, Hà Nội.
Hơn 50.000 ngàn lượt khách đến tham quan, du lịch. Theo số liệu của các ngành chức năng, bình quân mỗi năm Cần Thơ đón hơn 50.000 lượt khách Quốc tế đến tham quan thông qua tour sinh thái, mua sắm ở hội chợ, tham gia lễ hội và trao đổi hợp tác đầu tư. Được biết, Cần Thơ hiện có 7 khách sạn đạt tiêu chuẩn từ 2 -3 sao với hơn 600 phòng trang bị tiện nghi phục vụ khách quốc tế.
Hoa Hiền – Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH – TT- DL – Hà Nội – Năm 7(172)2001

Không đơn thuần chỉ có hỏi và đáp – Phần 3

Rút kinh nghiệm cho kỳ sau
Chất vấn, chất vấn trả lời là một trong những hình thức giám sát ngày càng thể hiện tính dân chủ, công khai của Quốc hội. Tuy nhiên, trong cách hỏi và trả lời như hiện nay xem ra vẫn chưa đem lại hiệu quả cao. Là người điều khiển suốt thời gian chất vấn, Chủ tịch Quốc hội Nông Đức Mạnh luôn nhắc nhở các đại biểu chất vấn và trả lời tập trung vào đúng trọng tâm của vấn đề đang được đồng bào, cử tri cả nước quan tâm. Theo đại biểu Nguyễn Quốc Thước, thì cần rút kinh nghiệm ở chỗ: chất vấn trực tiếp tại hội trường cũng nên đưa những câu hỏi tập trung thẳng vào vấn đề đang nổi cộm. Khi trả lời nên sắp xếp thành những vấn đề chính để trả lời một cách cơ bản. Nếu cần, có trao đổi, thảo luận để làm rõ vấn đề. Những vụ việc cụ thể theo yêu cầu của từng đại biểu, nên trả lời bằng văn bản, thay vì trả lời tại hội trường. Muốn có chất lượng cao và đảm bảo mọi vấn đề được giải quyết thấu đáo thì chất vấn và trả lời chất vấn không đơn thuần chỉ có hỏi và đáp.
Tiến tới đại hội thi đua toàn quốc lần thứ VI:
Bông hoa của ngành du lịch Thành phố Hồ Chí Minh
Năm 1999, ngành Du lịch thành phố Hồ Chí Minh đã gặt hái được những kết quả hết sức khả quan. Lượng khách quốc tế đến thành phố đạt 12% so với năm 1998. Trong đó khách đến bằng đường hàng không và khách Việt Nam du lịch nước ngoài theo tour có mức tăng trưởng tới 23,2% và 52,3%. Khách du lịch nội địa và khách tham quan các khu du lịch, khu văn hóa lịch sử cũng đều tăng so với năm trước.
Các kết quả này có được là nhờ Sở Du lịch thành phố Hồ Chí Minh đã có những hoạt động đồng bộ nhằm hỗ trợ du lịch và định hướng, tạo điều kiện cho doanh nghiệp kinh doanh đúng chủ trương, pháp luật. Công tác tuyên truyền xúc tiến quảng bá du lịch đã được đẩy mạnh, thông qua tổ chức nhiều cuộc hội thảo như “Nét đẹp Sài Gòn”, tham gia Liên hoan du lịch Hà Nội và Quốc tế ITA tại Hồng Kông, tạo cơ hội cho các doanh nghiệp ký kết hợp đồng. Đặc biệt việc tổ chức thành công Liên hoan du lịch “Gặp gỡ đất phương Nam” đã để lại một ấn tượng tốt đẹp về tiềm năng du lịch thành phố. Hoạt động quản lý hành chính cũng có những chuyển biến rõ rệt. Sở Du lịch thành phố chỉ cấp giấy chứng nhận đủ điều kiện kinh doanh cho cơ sở có 20 phòng và hạng 1 sao trở lên theo chủ trương của Ủy ban nhân dân thành phố.
Việc quy hoạch và đào tạo nguồn nhân lực cũng tiếp tục được đẩy mạnh với các khóa bồi dưỡng nghiệp vụ về quản lý khách sạn, hướng dẫn viên du lịch cho hơn 300 lượt người. Chú trọng vào việc phát triển các sản phẩm du lịch, Sở Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh đã phối hợp với các đơn vị có liên quan mở rộng khu địa đạo Bến Dược – Củ Chi, phát triển khu du lịch sinh thái Cần Giờ, thí điểm mô hình du lịch mới tại quận 12, đồng thời cùng với Tổng cục Du lịch Việt Nam khảo sát tuyến du lịch đường Trường Sơn và ngành Du lịch Campuchia khảo sát tuyến đường sông Thành phố Hồ Chí Minh – Phnôm Pênh.
Bên cạnh công tác chuyên môn, Sở Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh rất quan tâm đến các hoạt động mang tính chất xã hội như tổ chức thăm và tặng quà tại các trung tâm nuôi dưỡng, bảo trợ người già, trẻ em tàn tật. Chăm lo tết cho các Bà mẹ Việt Nam anh hùng. Tổ chức vận động quyên góp và trực tiếp cứu trợ đồng bào miền Trung bị lũ lụt gần 130 triệu đồng tiền mặt và hiện vật trị giá gần 80 triệu.
Để ghi nhận những thành tích của tập thể cán bộ, Công nhân viên trong đơn vị, vừa qua Hội đồng thi đua khen thưởng Thành phố Hồ Chí Minh và Tổng cục Du lịch đã trình Chính phủ xét khen tặng Cờ thi đua của Chính phủ cho Sở Du lịch Thành phố Hồ Chí Minh.
Bùi hoàng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 31(135)2000.

Không đơn thuần chỉ có hỏi và đáp – Phần 2

Mặc dù đã nghiêm túc trả lời thẳng vào những vấn đề các đại biểu chất vấn, nhưng có không ít vấn đề được các vị trả lời xin “khất”. Và lẽ đương nhiên, trước cử tri từng gửi gắm những vấn đề đó, các đại biểu Quốc hội cùng đành phải “khất theo”.
Tự phê bình là tự thấy trách nhiệm của mình
Trong cuộc trao đổi với phóng viên bá Du Lịch sau khi kết thúc 3 ngày chất vấn, đại biểu Quốc hội Nguyễn Quốc Thước (Nghệ An) khẳng định: “Đây là kỳ chất vấn có chất lượng. Đầu tiên, Chủ tịch Quốc hội Nông Đức Mạnh thay mặt Ủy ban Thường vụ Quốc hội trả lời chất vấn công khai, tự phê bình nghiêm túc, đã tạo ra không khí cởi mở, thẳng thắn. Đó cũng là tinh thần của Nghị quyết Trung ương 6 lần 2 của Đảng về phê bình và tự phê bình. Và theo đánh giá của ông Nguyễn Quốc Thước thì: “Dẫu biết rằng còn có nhiều vấn đề chưa được trả lời thỏa đáng, rõ ràng và phải “khất” để xem xét lại, nhưng hầu hết các vị trả lời chất vấn đã thấy được những thiếu sót, vướng mắc chủ quan trong hoạt động của ngành mình, bản thân mình… Điều đó đáng ghi nhận. Trong thời gian ngắn như vậy không thể trả lời thỏa mãn tất cả, những gì cong tiếp tục giải quyết, đại biểu Quốc hội và cử tri tiếp tục theo dõi giám sát. Quan trọng ở chỗ: mỗi người dám tự phê bình tức là đã thấy được trách nhiệm của mình trong công việc. Và sau này sẽ phải làm cái gì đó để đảm bảo sự tín nhiệm của mình đối với Quốc hội và lời hứa của mình”.
Còn nhiều việc phải làm sau chất vấn
Trước hàng loạt những vấn đề do 13 đại biểu chất vấn trực tiếp, Bộ trưởng Bộ kế hoạch và Đầu tư Trần Xuân Giá đã có cách trả lời khá cụ thể. Hầu như với vấn đề nào trả lời chưa dứt khoát, Bộ trưởng cũng thẳng thắn nhận trách nhiệm về mình trước những vướng mắc của ngành, đồng thời nêu ra các vấn đề sẽ được nghiên cứu, giải quyết sớm nhất. Liên quan tới sự nghiệp trồng người, nên Bộ trưởng Giáo dục Trịnh Minh Hiển có tới 32 đại biểu đăng ký chất vấn trực tiếp. Tuy nhiên chỉ đủ thời gian trả lời 16 đại biểu. Có không ít vấn đề nổi cộm Bộ đã rốt ráo giải quyết và trực tiếp giải quyết trong thời gian dài cùng với các ngành liên quan. Đối với ngành Lao động Thương binh và Xã hội, ngoài việc giải quyết các vấn đề về lao động, việc làm, các chính sách xã hội, 30 năm sau chiến tranh đã dồn lại không ít khó khăn, vướng mắc phức tạp trong việc giả quyết chính sách đối với người có công…
Hàng loạt các vấn đề còn tồn đọng không chỉ riêng một Bộ, một ngành giải quyết được mà phải có sự phối hợp của nhiều ngành, nhiều cơ quan Nhà nước có liên quan. Trong phần kết luận sau 3 ngày thực hiện chất vấn và trra lời chất vấn, Chủ tịch Quốc hội Nông Đức Mạnh đã nêu rõ: “…trong tất cả các vấn đề mà các đồng chí trả lời, những gì mà đã nhận là sắp tới sẽ phải làm, sắp tới sẽ nghiên cứu để sửa chữa, xem xét, giải quyết thì tôi cũng xin các đồng chí giữ lời hứa. Bởi vì đây không phải chỉ đại biểu Quốc hội của chúng ta ở hội tường nghe được, mà đồng bào cả nước nghe được… ở đây không phải chỉ cấp Trung ương, mà đặt ra cho chúng ta một trách nhiệm rất lớn là suốt cả một hệ thống chỉ đạo của chúng ta từ trên xuống dưới”.
Bùi hoàng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 31(135)2000.

Không đơn thuần chỉ có hỏi và đáp – Phần 1

Trong phần kết luận sau 3 ngày thực hiện chất vấn và trả lời chất vấn, Chủ tịch Quốc hội Nông Đức Mạnh đã nêu rõ: “…Những gì mà đã nhận là sắp tới sẽ phải làm, sắp tới sẽ nghiên cứu để sửa chữa, xem xét, giải quyết thì tôi cũng xin các đồng chí giữ lời hứa” … Đó không chỉ là lời đề nghị thẳng thắn dành cho các cơ quan trực tiếp trả lời chất vấn…
Đã có chất lượng nhưng chưa hoàn toàn thỏa mãn:
Tại kỳ họp thứ 7 Quốc hội khóa X đã có 11 cơ quan trả lời chất vấn, trong đó có Ủy ban Thường vụ Quốc hội do Chủ tịch Quốc hội Nông Đức Mạnh trực tiếp trả lời; 8 Bộ thành viên Chính phủ, Tòa án nhân dân tối cao; Viện kiểm sát nhân dân tối cao. Nhìn chung chất lượng hỏi và trả lời kỳ này có nhiều tiến bộ hơn so với các kỳ trước. Câu hỏi chất vấn của đại biểu nêu ra đã có sự lựa chọn, có trọng tâm hơn về bức xúc đang được đồng bào, cử tri cả nước quan tâm với tinh thần thẳng thắn. Người được trả lời đã thể hiện nghiêm túc trong quá trình chuẩn bị trả lời bằng các văn bản, hoặc trực tiếp tại hội trường. Phần lớn các câu trả lời được minh họa bằng những con số cụ thể. Trong phần trả lời 16 đại biểu chất vấn trực tiếp tại hội trường, Bộ trưởng Bộ Tài chính Nguyễn Sinh Hùng đã kịp thời có những số liệu cần thiết cho hầu hết các vấn đề, nếu những ý kiến có sức thuyết phục cao. Tại kỳ họp này, Bộ trưởng Bộ Nông nghiệp và Phát triển nông thôn Lê Huy Ngọ đã đổi mới hình thức trả lời tập trung các câu hỏi chất vấn thành các vấn đề chính đang được cử tri quan tâm, trên cơ sở lập luận khái quát, cùng với tình hình thực tiễn dần dần làm rõ từng chi tiết, vụ việc. Lao động Thương binh và Xã hội là một ngành có nhiều vấn đề phức tạp liên quan tới chế độ, chính sách xã hội, nên ngoài các câu trả lời có sự chuẩn bị trước, Bộ trưởng Nguyễn Thị Hằng phải đối mặt với nhiều vấn đề do 17 đại biểu chất vấn trực tiếp. Tuy nhiên phần trả lời của Bộ trưởng xem ra suôn sẻ hơn so với các kỳ trước…
Bên cạnh sự tiến bộ chung, cùng còn một số đại diện các Bộ, ngành trả lời chưa thỏa mãn yêu cầu của đại biểu Quốc Hội cũng cũng như cử tri mong mỏi. Dù rằng Tòa án nhân dân tối cao không quản lý về mặt tổ chức tòa án các địa phương, nhưng vẫn quản lý về mặt nghiệp vụ. Do đó đại biểu và dư luận cử tri tỏ ra không đồng tình với Chánh án Tòa án nhân dân tối cao Trịnh Hồng Dương về câu trả lời: Cho đến nay Tòa án nhân dân tối cao vẫn chưa nắm được số liệu về các trường hợp cán bộ tòa án địa phương phải chịu kỷ luật vì xử oan sai. Hay có một vụ án ở Phú Thọ được đại biểu nêu ra rằng: Tòa án Tối cao xét xử chưa xong (xét xử lại) mà bị cáo đã được đặc xá. Vụ việc kéo dài từ tháng 6/1998 đến nay mà chưa giải quyết gì. Về vấn đề này, Chánh án Tòa án nhân dân tối cao Trịnh Hồng Dương chưa xử lý do để trả lời, khiến Chủ tịch Quốc hội Nông Đức Mạnh cũng tỏ ý không hài lòng. Về vụ kỳ án Dương Thị Nga ở Hà Nội, các đại biểu chưa thực sự thỏa mãn với cách giải thích của ông Trịnh Hồng Dương vì sao Tòa án Hà Nội không tuyên bố là: “Dương Thị Nga vô tội” mà lại là “không đủ chứng cứ để kết luận Dương Thị Nga phạm tội”. Một lần nữa Chủ tịch Quốc hội Nông Đức Mạnh buộc phải viễn dẫn một ý rất quan trọng trong Hiến pháp là: Người có tội khi nào Tòa tuyên là có tội…
Bùi hoàng – Du lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 31(135)2000.

Sự lạ về gã đi chui

Tại sao một hành khách có thể tồn tại trong khoang để càng máy bay phản lực trở khách suốt 7 giờ đồng hồ ở nhiệt độ ẩm 50 độ C?
Đối với các thầy thuốc thì sự tồn tại của con người này là một sự lạ về y học. Ngày 30 tháng 7 một người thợ cơ khí ở sân bay Los Angeles đã phát hiện Maruhi, một hành khách đi chui 24 tuổi, xuất phát từ Tahiti. Anh chàng này đã ngất lịm 7 tiếng đồng hồ trong khoang chứa càng máy bay Boeing 747. Nhiệt độ cơ thể của nạn nhân là 26 độ C đã được chuyển ngay tới bệnh viện và được cứu sống. Muruhi kể với phóng viên của một tờ báo Pháp: “Máy bay cất cánh, càng máy bay ở phía dưới tôi thu lại. Những chiếc lốp kếch xù gấp sát đến chân tôi, trong khoang tối om. Lúc đó tiếng ồn đinh tai nhức óc. Tôi lại quên không nút lỗ tai. Máy bay lắc kinh khủng. Tôi phải ôm chặt vào hai thanh sắt và la hét rất to. Tôi đòi cho xuống rồi thấy rét kinh khủng, sau đó tôi chẳng còn biết gì nữa. Theo các chuyên gia y học thông thường khi thân nhiệt xuống dưới 29 độ C thì người không thể sống nổi, Khi ra đến biển, máy bay bay lên độ cao là 12 km và nhiệt độ giảm xuống chỉ còn âm 50 độ C thì lượng oxy giảm xuống rất nhanh. Các thầy thuốc khẳng định, do bị ngất xỉu rất sớm nên Maruhi đã sống sót. Nhu cầu của cơ thể đối với nhiệt lượng giảm. Các bộ phận tối quan trọng như não, tim được ưu tiên cung cấp máu và oxy. Một lý do nữa giúp cho nạn nhân sống sót là vì anh ta còn trẻ và khỏe mạnh. Hơn nữa Maruhi còn được sưởi ấm nhờ lượng dầu tuần hoàn trong hệ thống thủy lực của càng máy bay. Toàn thân anh ta được phủ bảo vệ bởi một lớp dầu máy. Và nguyên nhân cuối cùng làm cho Maruhi sống sót là nhờ anh ta không mặc chiếc áo khoác mặc dù trong khoang rất lạnh. Anh ta kể: “Sau khi máy bay cất cánh tôi muốn mặc áo nhưng không tài nào mặc được” Tại sân bay Los Angeles, chính một thợ máy vốn kỹ tính đã phát hiện chiếc áo ở khoang chứa càng máy bay và nhờ phát hiện vậy mà vị hành khách đi chui lúc đó đã như một xác chết hóa đá. Do gió thổi quá mạnh, quần áo Maruhi rách tả tơi khi anh ta được chở tới bệnh viện. Maruhi kể: “Khi tỉnh lại tôi thấy khát nước ghê gớm, lúc đó tôi được thở nhân tạo”. Một bác sĩ người Hoa kỳ đã nói với anh: “Đúng là Chúa đã phù hộ cậu, đáng ra cậu phải ra nghĩa địa kia đấy!”. Sau hai tuần Muruhi chỉ còn cảm giác tê tê ở chân trái. Do nghèo khổ, chàng trai thất nghiệp này định trốn sang Pari lập nghiệp. Cậu ta cũng không biết máy bay lại hạ cánh giữa chừng ở Los Angeles. Cuối cùng, Maruhi bị đưa trở lại Tahiti, tại đây anh chờ ngày ra tòa vì tội ăn cắp. Maruhi đã lấy trộm chiếc áo khoác của một nhân viên phi hành đoàn và nhờ đó anh đã trà trộn vào sân bay. Maruhi hớn hở nói: “Tôi rất phấn khởi được ra hầu tòa trong trạng thái một người con sống”.
Thu Trang -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.

Những kiểu chào ngày tết

Sự chào hỏi đầu năm mới là cách thể hiện sự vui mừng, thân thiện với nhau. Tuy nhiên, cách chào hỏi của các dân tộc trên thế giới mỗi nước khác và mang nhiều ý nghĩa khác nhau. Xin giới thiệu cùng các bạn đọc một số kiểu chào của các dân tộc.
Cọ mũ, cụng trán
Ở vùng núi phía Bắc Ấn Độ, lúc gặp nhu vào ngày đầu năm thay vì chúc tụng lẫn nhau thì họ lại cọ mũi vào nhau. Cọ mũi càng mạnh thì làm ăn mới gặp nhiều may mắn, hanh thông… Còn thổ dân Maori ở Niu – di – lân thì lại cụng trán để tỏ thiện chí. Cụng càng đau càng hên trong năm mới.
Cúi gập mình
Người Israel – dân Do Thái lúc gặp nhau vào ngày lễ tết thì họ cúi gập mình xuống, vừa đưa bàn tay lên ngang tai rồi mở lời bằng từ “shalom” có nghĩa là hòa bình. Người Nhật Bản cũng duy trì tục lệ, khi chào nhau họ đứng lại rồi cúi gập người xuống vài ba lần, sau đó mới hỏi han về sức khỏe, về công việc làm ăn. Còn người Ấn Độ thì sau khi cúi gặp mình xuống lại đưa hai tay đặt vào ngực để tỏ lòng thành kính với khách.
Xối nước
Ở nước Tiệp Khắc cũ nay là cộng hòa Séc và cộng hòa Slovakia có tục té nước vào đầu năm. Các chàng trai té nước vào mình cô gái mà anh ta để ý đến. Tất nhiên, các cô không hề phản đối mà còn khoái chí nữa!. Ở Myanmar ngày đầu năm già trẻ, trai gái đều té nước lẫn nhau. Họ cho rằng quần áo càng ướt bao nhiêu càng may mắn bấy nhiêu. Ở các thành phố lớn như Rangoon, Mandalay đều có các thùng đựng nước suốt các đường phố, trai gái luôn túc trực chờ khách qua đường để té nước mừng tuổi. Tại Thái Lan và Lào cũng có tục té nước vào đầu năm vì họ cho rằng, nước là nguồn hạnh phúc cho nên đầu năm gặp nhau mừng vài xô nước vào mình để tẩy hết mọi điều xúi quẩy trong năm cũ là tốt nhất.
Cởi giày ngồi xuống đất
Ở miền bắc Phi Châu, một số bộ tộc sinh sống tại Maroc, Angieri, và Tuynidi khi gặp nhau vào dịp đầu năm mới, họ liền ngồi xuống đất, cởi giày ra, rồi mới thăm hỏi, chúc tụng lẫn nhau…
Chạm nhẹ vào lòng bàn tây
Người Malaysia khi chào nhau vào dịp đầu năm mới chỉ chạm nhẹ bàn tay mình vào lòng bàn tay người đối diện, sau đó thì thu tay lại rồi áp sát vào tim chừng vài giây đồng hồ để chứng tỏ sự chào mừng đã được tiếp nhận một cách chân tình. Lúc hai người chào nhau, người nào lớn tuổi hơn thì lãnh phần chào hỏi trước. Nếu gặp phải phụ nữ nên nhớ ở Malaysia là nước Hồi giáo, việc chạm tay vào nữ rất được cấm kỵ, cho nên người đàn ông phải chờ cho người phụ nữ chìa tay ra thước. Nếu chờ mãi mà không thấy người phụ nữ chìa tay thì cũng chịu thôi. Bạn đừng bao giờ chìa tay ra trước, không khéo bị hố đấy! Một số dân tộc theo đạo Hồi như người Indonesia, Iran, Thổ Nhĩ Kỳ… cũng có lời chào đầu năm giống như người Malaysia.
Đưa đấm tay, chì ngón trỏ
Ở Triều Tiên, khi gặp nhau vào ngày tế người ta thường nắm tay nhau lại thành nắm đấm, giơ nắm đấm ra đồng thời chìa ra một ngón trỏ để chào hỏi lẫn nhau.
Thè lưỡi lắc đầu
Các dân tộc, sống trên vùng rừng nùi có tục, khi gặp nhau vào đầu năm mới, người ta phải thè lưỡi rồi lắc đầu mấy cái để chào nhau sau đó mới hàn huyên tâm sự…
Cắn vai nhau
Ở một số đảo thuộc nước Philippines lại có tục khi gặp nhau vào dịp tết thì điều trước tiên là phải cắn vào vai lẫn nhau, càng cắn đau càng biểu lộ tình cảm nồng nàn, gắn bó, thiết tha… Thật đúng với câu tục ngữ là Yêu nhau lắm, cắn nhau đau!
Cô Giang -Du Lịch – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 27(131)2000.

“Đời Cát” với Đơn Dương

“Mê nhau” quá, đến mức dồn cả hy vọng (dù rất mong manh) vào một diễn viên đang cách xa mình nửa vòng trái đất, đó là trường hợp đạo diễn trẻ Nguyễn Thanh Vân (Hãng phim truyện Việt Nam) và đạo diễn Đơn Dương. Thanh Vân quyết định hẳn thời gian quay phim truyện nhựa Đời cát một tháng trời để chờ Đơn Dương từ Mỹ trở về. Niềm mong mỏi đã ứng nghiệm, đạo diễn thở phào: “Thật may mắn !”.
Đơn Dương đã đóng vai chính trong phim nhựa cuối cùng của đạo diễn Hải Ninh – Số phận một tình yêu. Không phải ngẫu nhiên, mà Thanh Vân con trai đạo diễn Hải Ninh đã chọn Đơn Dương vào vai chính trong bộ phim đầu tay của mình – Toàn trong Chuyện tình trong ngõ hẹp. Để rồi năm 1998, Thanh Vân tiếp tục mời Đơn Dương vào vai bác sĩ Phan trong phim nhựa Khoảng vỡ, và năm nay là vai Cảnh trong Đời cát – tác phẩm thứ tư của Vân. Đơn Dương là một trong các gương mặt tiêu biểu, lứa tuổi trung niên, của điện ảnh phía Nam. Với các nhà làm phim phía Bắc, anh là một diễn viên đáng tin cậy, vì vẻ đẹp phong trần và nam tính, vì khả năng diễn xuất đủ sức đóng những vai “nặng” trong các phim nghệ thuật v.v… Sinh ra ở Đà Lạt (sinh ngày 27/8/1957), gắn bó với đất Sài Gòn, nhưng những vai diễn thành công của Đơn Dương lại gắn với điện ảnh phía Bắc (trừ vai người tù trong phim Dấu ấn của quỷ của nữ đạo diễn Việt Linh) như vai Chiến lái xe, trong Canh bạc (đạo diễn Lưu Trọng Ninh, Bông Sen Bạc Liên hoan phim Việt Nam lần 10) đã đưa anh đến giải nam diễn viên xuất sắc nhất, trung tá Lực trong Cỏ lau (Đạo diễn Vương Đức) được giải Ngọn đuốc vàng Liên hoan phim quốc tế Bình Nhưỡng 1994.
Ở Đơn Dương, sự gai góc, từng trải được “thổi” vào nhân vật một cách rất tự nhiên, từ vai trầm lặng, nhẫn nại những vai lính, vai góc cạnh, sù sì. Chất “gió sương” của anh không phải của một “anh Hai Nam Bộ”, mà là cái “ăn nói sóng gió” của người vùng biển – Hải Phòng là quê gốc của anh.
Mọi người còn biết đến một Đơn Dương đã từng làm ở xí nghiệp dược, đến với điện ảnh như một sự hữu duyên từ 17 năm về trước; một Đơn Dương là em rể đạo diễn – diễn viên Lê Cung Bắc; là cậu của đạo diễn trẻ Tony Bùi (quốc tịch Mỹ) còn kiêm thêm chủ quán “Bạn tôi”.
Nhưng hơn cả, Đơn Dương là một diễn viên tài năng. Hiện nay, anh đang lăn lộn ở vùng gió Lào cát trắng Quảng Bình, với vai Cảnh đầy phức tạp. Hơn cả chuyện phải cạo đầu khi đóng Dấu ấn của quỷ, lần này, Đơn Dương phải kéo lưới dưới nắng, phải “giằng xé” giữa hai người đàn bà. Nghĩa là, đóng phim Đời cát, phải thực sự trải qua đời cát.
Thị xã Sầm Sơn (Thanh Hóa) – khách đến tăng vọt trong tháng 7
Ủy ban nhân dân thị xã Sầm Sơn cho biết: mọi năm khách đến tắm biển, nghỉ ngơi tại Sầm Sơn cao điểm vào tháng 6. Năm nay mức cao điểm lại chuyển sang tháng 7. Bình quân trong tháng 7, mỗi ngày có từ 3.000 – 5.000 lượt khách. Nhiều du khách có “thâm niên” đến nghỉ ngơi, tắm biển tại Sầm Sơn nhận xét: năm nay cảnh quan môi trường, vệ sinh, an ninh trật tự, công tác bảo hộ và các dịch vụ buồng phòng, ăn uống được thị xã Sầm Sơn duy trì tốt hơn các năm trước.
Lượng khách đến Sầm Sơn với mật độ trên sẽ còn kéo dài ít nhất là trong 3 tuần nữa. Dự kiến lượng khách đến Sầm Sơn năm nay cũng chỉ nhích hơn năm ngoái chút ít, khoảng 33 vạn lượt.
Nguyên nhân khách quan đến Sầm Sơn tăng vọt vào tháng 7 đang được Ủy ban nhân dân thị xã Sầm Sơn và Sở Du lịch Thanh Hóa nghiên cứu.
Sĩ Đại – Tổng cục du lịch – Bộ VH-TT-DL – Hà Nội – Năm 31(83)1999